XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mờ Ám

Mờ Ám

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015

Lượt xem: 1342006

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.

nói gì thêm. Vu Tiệp cố trấn tĩnh, cầm điều khiển tivi lên. Thực ra, cô không muốn xem nhưng trong phòng quá yên tĩnh, rất dễ bị anh quyến rũ nên cô phải làm gì đó để phân tâm. Vu Tiệp chỉnh âm thanh rất nhỏ, chỉ mình cô nghe thấy, rồi lặng lẽ chuyển kênh, nhưng chẳng chú ý đến tivi chút nào, trong đầu vẫn nghĩ đến hành động bất thường của Tấn Tuyên. Anh rất nghiêm túc và hoàn toàn chìm đắm vào công việc, như quên đi trong phòng còn có một người khác, nhưng những lời anh nói lúc nãy lại khiến cô thấy có một nỗi bất an mơ hồ, nhất định là anh có chuyện gì đó.
"Anh chỉ muốn biết tất cả có đáng hay không?" Giọng nói trầm thoát ra từ đôi môi gợi cảm, ánh mắt lặng lẽ quan sát gương mặt rồi nhìn thẳng vào mắt cô.
Đầu óc Vu Tiệp càng hỗn loạn hơn, thế nào là đáng hay không đáng? Mù mờ quá. Cô khẽ há miệng, nhưng không thốt ra nổi câu nào, anh sắp khiến cô phát điên rồi, sao cô cứ có cảm giác như mình rơi vào một màn sương dày đặc, còn anh thì cứ liên tục tạo ra những đám sương mờ mịt hơn.
Tấn Tuyên nhìn vẻ mặt đờ đẫn của cô, khẽ cười: "Anh không muốn để em...đi". Ánh mắt anh dần dần nhìn xuống rồi dừng lại ở đôi môi cô. Cô không biết, không biết gì cả, anh không muốn rời khỏi cô!
...
Đôi môi gợi cảm của Tấn Tuyên đã ập xuống môi cô, nhốt chặt mọi nghi vấn của cô, cũng như những lời anh không thể nói ra. Có biết anh nhớ em đến mức nào không? Có biết anh phiền muộn thế nào không? Em không cần biết, vì những điều này chỉ nên để anh chịu đựng, anh chỉ cần trong lòng em có anh, chỉ có anh, còn lại tất cả đều giao cho anh gánh vác!
Nụ hôn cuồng nhiệt của anh như bão táp mưa sa, rất gấp gáp, rất cuồng nhiệt, như đang nuốt trọn mọi ý thức và phản kháng của cô, đầu lưỡi linh hoạt và đôi môi nóng bỏng thoải mái vuốt ve sự mềm mại của cô, hơi thở nặng nề cướp đoạt mọi lý trí, cô kháng cự yếu ớt, hoảng hốt giằng ra, nhưng tất thảy đều vô hiệu. Cô chỉ có thể lùi mãi ra sau, đến khi tựa vào tấm gương trên tường thì không còn đường thoát. Đôi môi anh công kích chiếm hữu, không hề có ý định buông tha, càng hôn càng mãnh liệt, luồng điện cực mạnh đang len lỏi giữa hai người.



Núi lửa kinh khủng quá
Thấy Vu Tiệp đã thừa nhận, Tấn Tuyên sung sướng ôm cô ngồi xuống ghế,để cô cùng làm việc.
Vu Tiệp xấu hổ vẫn chưa quen nhưng niềm vui sướng bộc lộ trong mắt anh khiến cô vừa căng thẳng vừa vui,cho dù anh từng thế nào đi nữa thì trong giờ phút này sự dịu dàng trong mắt anh khiến cô chẳng thể nào bình tĩnh được.
Đôi tay Tấn Tuyên gõ trên bàn phím,ánh mắt lúc nhìn màn hình,lúc lại lướt sang Vu Tiệp đang ngồi bên cạnh,ánh sáng dịu dàng chiếu trên gương mặt cô càng toát lên nét đẹp rạng ngời,đến bóng mờ phủ dưới hàng mi của cô cũng như có nhịp tim, cứ chớp chớp mãi. Khoé môi Tấn Tuyên luôn nở nụ cười,có cô bên cạnh đúng là tuyệt quá,vẻ mặt nghiêm túc đáng yêu của cô khiến anh không nhịn nổi,cứ muốn lao đến cắn một cái,nhưng có trời mới biết được anh đã phải kiềm chế đến mức nào để mình không tỏ ra là một con sói háu đói làm cho mèo hoang nhỏ của anh phải sợ hãi. [chắc TT nhà ta kiềm chế kinh lắm đêy '>
Miễn cưỡng thì không được nhưng ăn vụng thì vô tội. [ăn vụng riết hồi cũng hết à '>

Tấn Tuyên lưu luyến ngẩng lên,hài lòng ngắm đôi mắt mơ màng khép hờ của cô,sắc hồng trên gương mặt cô càng làm anh thấy yêu hơn. Sao cô lại quyến rũ đến thế nhỉ? Chỉ riêng đôi mắt ngây thơ khẽ nhắm lại đã khiến tim anh đập dồn dập rồi,anh gầm lên nho nhỏ: “Anh hối hận rồi!”.
Vu Tiệp đờ người,hơi mở mắt ra,môi mấp máy,ánh mắt hoang mang khiến anh chịu không nổi. Ức chế quá,sao lúc nào cô nàng ngây thơ này cũng quyến rũ chết người thế kia?
“Em ở cạnh khiến anh không muốn làm việc nữa”. Lông mày anh nhướn lên,khoé môi lộ rõ nụ cười khổ sở.
Gương mặt Vu Tiệp từ hồng chuyển sang đỏ. Lúc nào,anh…anh cũng nói những lời có hại cho tim thế này,khiến cô xấu hổ không biết phải làm gì.
“Vậy…em…đi đây”. Âm thanh yếu ớt để lộ sự xấu hổ và lúng túng.
“Không được đi đâu hết”. Tấn Tuyên ôm xiết rồi hôn mạnh lên má cô 1 cái. “Được rồi,có em ở đây thì anh có thức đêm cũng không cần cà phê nữa”.
Vu Tiệp cười thầm,cái anh này,đúng là bó tay thật.
Vu Tiệp ở cạnh Tấn Tuyến đến 1h30 sáng thì không gượng nổi nữa,mí mắt cứ sụp xuống.
Thấy cô đã bắt đầu gà gật,Tấn Tuyên vội vàng bế lên giường,khẽ vỗ vào mặt cô: “Hay em cứ ngủ trước đi,tắm 1 cái rồi ngủ”.
Vu Tiệp cố mở mắt,miệng vẫn lẩm bẩm: “Không sao,em chịu được”,nhưng chưa nói xong mắt lại sụp xuống.
“Ngoan nào,đi tắm đi,lát nữa anh đến”. Tấn Tuyên xót xa đỡ lấy cô.
Cuối cùng, Vu Tiệp cũng gật đầu. Trước khi đóng cửa,anh còn dịu dàng nói: “Anh lấy quần áo cho em”. Vu Tiệp vẫn chỉ biết gật đầu,đương nhiên không thấy anh đang cười trộm. [điêu quá '>
Tấn Tuyên đóng cửa lại,vừa đi vừa cười,mèo hoang đáng yêu thật,cư mơ màng như thế thật khiến anh chỉ muốn chọc ghẹo.
Nhưng Tấn Tuyên chưa kịp ngồi xuống ghế,cửa phòng tắm đột ngột bật tung,Vu Tiệp lao ra,hét lên: “Chúng ta ngủ 2 giường”. [mần ơi giờ bạn VT mới tỉnh '>