Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1342008
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2008 lượt.
Sau đó,cô cầm túi đựng quần áo lên rồi lao vào phòng tắm như cơn gió,đóng sầm cửa lại. “Click”,tiếng khoá cửa vang lên.
Tấn Tuyên trợn mắt nhìn,1 lúc sau,cuối cùng anh không nhịn nổi,ôm bụng cười lăn lộn. Mèo hoang nhỏ thú vị quá,thì ra muốn lừa cô cũng cần phải có kỹ thuật.
Tấn Tuyên vặn người,lắc cổ, xem như đã xong rồi. Anh liếc nhìn đồng hồ trong máy tính,đã hơn 4h sáng,anh quay lại nhìn về phía chiếc giường đơn,người trên giường lúc này đã ngủ ngon lành, Tấn Tuyên dè dặt đóng máy lại,rón rén vào phòng tắm.
Tắm nước nóng xong,Tấn Tuyên mặc áo choàng ra ngoài,dùng khăn lau khô mái tóc,nhìn Tiểu Tiệp vẫn đang ngủ rất say sưa,khoé môi anh nhướn lên,ngồi xuống chiếc giường đơn bên cạnh,khẽ gọi điện thoại cho quầy tiếp tân,1 lúc sau có phục vụ lên lấy quần áo anh đi giặt. Khách sạn có dịch vụ giặt đồ,vô cùng tiện lợi,sáng mai quần áo sẽ không nhăn nhúm nữa.
Đóng cửa lại,Tấn Tuyên vắt khăn vào phòng tắm,mang đôi dép dùng 1 lần,chậm chậm bước đến bên giường Vu Tiệp,khẽ ngồi xuống. Chiếc nệm hơi lún xuống nên anh không dám nhúc nhích sợ đánh thức cô.
Vu Tiệp ngủ rất ngon,gương mặt an lành,hơi thở nhẹ nhàng,cánh mũi phập phồng,cô gắng gượng lâu như thế chắc là buồn ngủ lắm.
Tấn Tuyên khẽ vén mái tóc trước trán,gạt sang 1 bên,để lộ vầng trán thanh khiết. Cô ngủ ngon quá,anh rất muốn chia sẽ giấc mơ đẹp của cô,nếu có thể ôm cô ngủ chắc sẽ tuyệt lắm.
Rung động không bằng hành động,(câu nì hay à ) Tấn Tuyên tắt đèn bàn đi,khẽ giở tấm chăn của Vu Tiệp lên,cô hơi cử động nhưng không hề tỉnh giấc,Tấn Tuyên khẽ khàng chui vào chăn,vô cùng dịu dàng ôm cô vào lòng,Vu Tiệp “ư,ư” rồi quay người,nhanh chóng tìm được tư thế nằm thoải mái hơn trong lòng anh,tiếp tục ngủ say.
Tấn Tuyên mỉm cười,mềm mại quá,cơ thể mềm như kẹo bông khiến anh khó nhọc nuốt nước bọt,trong đầu bỗng nhớ đến lần trước khi cô bị người ta bỏ thuốc,đã từng ôm anh ngủ suốt đêm và rồi anh bỗng thấy dâng lên 1 sự kích động lạ lùng. Dừng ngay,dừng ngay! Tiểu Tiệp tin tưởng mày như thế,tuyệt đối không thể,tuyệt đối không được khiến cô ấy thất vọng. [tự mình làm khổ mình mà còn than kai '>
Tấn Tuyên cố kiềm chế sự xúc động trong lòng,hơi điều chỉnh lại tư thế cho thích hợp hơn,rồi nằm im,ôm Vu Tiệp. Đúng là tự mình hại mình.[h` mới bik hả anh '> Nhìn thấy cô mà không thể chạm vào cô đúng là khổ hình,bây giờ ngửi thấy mùi thơm thừ cơ thể cô,ôm lấy cơ thể mềm mại dịu dàng của cô,lại không thể làm gì,đứng là đại cực hình! [khổ thân '>
Mèo hoang ơi mèo hoang,anh tin rằng em là khắc tinh của đời anh! Đụng đến em,anh đều mất đi lý trí,nhưng anh lại cảm thấy tất cả đều xứng đáng,cho dù có phải từ bỏ sự nghiệp vì em,chỉ cần đổi lại 1 đêm ôm em ngủ say trong lòng thì cảm giác hạnh phúc mãnh liệt ấy cũng đủ khiến anh cảm kích đến rơi nước mắt rồi.
Đừng bao giờ xa anh,đừng phản bội anh,em chỉ thuộc về anh thôi,mèo hoang nhỏ!
Bây giờ là sáng Chủ nhật,những người quen dậy sớm đã thức giấc,ngoài đường phố vẫn còn rất nhiều người đi làm ngày Chủ nhật đang đứng đợi xe buýt.
Một chiếc taxi chầm chậm dừng lại đối diện cổng khu nhà Vu Tiệp. Không thấy rõ người trong xe,chỉ thấp thoáng thấy 2 bóng người qua cửa kính mờ mờ,cửa mở ra 1 chút nhưng hoàn toàn không mở hẳn,rồi dần dần khép lại,người trong xe dính vào nhau,hình như 2 người đang hôn tạm biệt,đầu dựa sát vào nhau 1 lúc rồi mới rời. Chiếc xe lại mở cửa,1 cô gái xách túi xuống xe, đó chính là Vu Tiệp.
Dậy sớm thật, nhưng sớm thế này đã xuống xe,những người không biết ắt sẽ tò mò đoán xem cô làm gì mà sáng sớm mới về.
Vu Tiệp quay đầu lại khẽ vẫy tay với chiếc xe rồi mới mỉm cười tiến vào khu nhà mình.
Vu Tiệp nhẹ nhàng đẩy cửa vào. Bố mẹ dậy chưa nhỉ? Nếu họ hỏi thì cứ làm theo những gì cô đã nghĩ, bảo rằng ở trường có việc gấp nên buổi sáng mới ngồi chuyến xe sớm về nhà.
Nhưng, trong nhà vắng lặng, Vu Tiệp khẽ thở phào. Chắc cả nhà chưa dậy, nhất dịnh Vu Lâm sẽ ngủ đến hơn 10h.
Vu Tiệp nhẹ nhàng xách túi về phòng mình, rồi mới thở phào nhẹ nhõm. Vì Tấn Tuyên mà cô đã làm đủ thứ chuyện vô lý, nếu bị bố mẹ biết thì trời đất đảo lộn mất.
Thế nhưng, khi nhớ đến lúc sáng tỉnh giấc trong khách sạn, vừa mở mắt cô đã thấy anh nằm cạnh. Dần dần, phát hiện ra anh chỉ lặng lẽ ôm cô ngủ, nỗi sợ hãi ban đầu đã thay thế bằng niềm vui nho nhỏ. Dường như cô đang được nếm trải cảm giác ngọt ngào của tình yêu. Được ngắm người mình yêu, cho dù là lúc nào và ở đâu thì trong tim cũng dâng đầy bong bóng tình yêu ngọt ngào… Thì ra đó là hạnh phúc!
Vu Tiệp cười ngã người xuống giường, nhìn lên trần nhà, khoé môi khẽ nở nụ cười. Yêu và được yêu…đúng là quá kỳ diệu, đặc biệt khi bạn biết tình cảm của đối phương cũng không kém gì mình thì sự hạnh phúc càng bao bọc lấy bạn chặt hơn, khiến bạn sung sướng như được bay lên chín tầng mây.
Đúng lúc Vu Tiệp đang chìm đắm trong mem say ngọt ngào thì có tiếng gõ cửa vang lên khiến cô giật bắn mình, vội vàng nhảy xuống giường. Ai đã phát hiện ra cô trở về?
Cô thấp thỏm đi đến mở cửa. Bố?!
Vu Tiệp đờ người, sắc mặt bố cô sa sầm đến mức sắp chuy