Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1342007
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2007 lượt.
iệc đặt túi laptop và ba lô của cô lên đó,vỗ vỗ lên nệm giường,mỉm cười ra hiệu cho cô đến ngồi đó.
Vu Tiệp ngơ ngác nhìn anh,anh nói thế là có ý gì? Chỉ vì muốn cô ở bên cạnh nên kéo cô đến khách sạn,không cho cô về nhà?
“Ở với anh để làm gì?” vẻ của anh quả thật khiến cô không thể đoán ra nổi.
Tấn Tuyên bỗng lật người lại,chồm sát đến gần cô,cười ranh mãnh “Em muốn làm gì?”,ánh mắt anh lướt qua mắt,mũi,rồi dừng ở môi cô.
Tim cô bỗng thót lên,vội lùi lại phía sau,cảnh giác nhìn anh,dường như chỉ cần anh nhúc nhích thôi cô sẽ chạy ra ngoài ngay lập tức.
“Ngốc quá,ha ha ha…” Tấn Tuyên thấy Vu Tiệp căng thẳng như vậy thì bặt cười thành tiếng,2 vai rung lên vì phải cố kìm nén,hồi sau mới dừng lại,nhìn cô: “Anh…chỉ muốn em đến đây làm tăng ca với anh”.
…
Đầu Vu Tiệp trở nên trống rỗng trong 3s,1 bầy quạ đen bay qua…
Tăng ca??? cái gì thế này,Vu Tiệp phẫn nộ chồm đến đẩy mạnh Tấn Tuyên bật ngửa ra giường: “Anh thần kinh hả? Chơi trò bí ẩn…mà lại…”. Tức chết đi thôi,tăng ca mà không về công ty,không tìm thiên kim tiểu thư đến ở cùng,mà nửa đêm nửa hôm lùa cô đến đây,rồi cố ý làm ra vẻ thần bí để đùa giỡn,Tấn Tuyên chết tiệt! Hại cô tưởng…tưởng…căng thẳng muốn chết. [tưởng gì tự hiểu nhá '>
Tấn Tuyên ngồi dậy,chống tay lên,nghiêng đầu nhìn cô lúc này thẹn quá hoá giận mà bật cười : “Ồ … em đang nghĩ chuyện bậy bạ!”. Anh cố ý cao giọng,nụ cười đầy ngụ ý,giống như đã đoán ra tâm tư của cô.
Mặt Vu Tiệp càng nóng hồng hơn,đỏ hồng hồng trông rất gợi cảm. Cô tức tối trừng mắt nhìn anh rồi quay người lao ra cửa,Tấn Tuyên khẽ gọi “Tiểu Tiệp”,rồi vội vàng đứng dậy đuổi theo.
“Rầm!” tay anh đè mạnh lên cửa,Vu Tiệp vừa mới mở cửa đã bị chặn lại,cơ thể anh sát vào lưng cô,đè cô tựa vào cửa,Vu Tiệp căm phẫn huých mạnh cùi trỏ ra phía sau,nghe tiếng anh khẽ hự lên 1 tiếng,nhưng trọng lượng phía sau cô vẫn không hề suy chuyển,cô xấu hổ hét toán lên: “Tránh ra”.
“Được rồi,được rồi ,anh sai rồi,đừng giận,anh thật sự chỉ muốn ở bên cạnh em,không có ý gì khác”. Tấn Tuyên thì thào bên tai cô như van xin,mèo hoang nhỏ giận thật rồi,anh xui xẻo quá.
“Mặc kệ anh,tránh ra!” Vu Tiệp giữu lấy cửa rồi đẩy mạnh người ra sau,định tìm đường thoát thân. Lần nào cũng thế,muốn làm gì thì làm,chưa bao giờ nghĩ đến cảm nhận của người khác,đó là điều cô ghét nhất!
Phần eo cô bỗng thị chặt lại,Vu Tiệp cứng người,2 tay Tấn Tuyên ôm chặt lấy eo cô,cô đang định nổi cáu thì đầu anh dụi vào vai cô,giọng nói trầm trầm nhưng rất gợi cảm vang lên: “Thật sự anh rất nhớ…rất nhớ em…”.
Tiếng thét của Vu Tiệp không sao thoát ra khỏi miệng,dừng lại ở cổ họng rồi trôi ngược vào trong,đến dạ dày xảy ra phản ứng hoá học,1 mùi chua xót dâng lên,hệ thống thần kinh ngôn ngữ dường như ngừng lại!Anh…sao thế?
“Đừng đi!” gương mặt anh áp sát vào phía sau vai cô, dụi khẽ,ấm nóng nhưng không thiêu đốt,bàn tay đặt ở eo cô dần xiết chặt lại,giữa 2 người lúc này không còn chút khoảng cách nào nữa!
Vì em, tất cả đều xứng đáng!
"Tấn Tuyên! Có chuyện gì thế?"
Cô không hề quen một Tấn Tuyên yếu đuối như thế. Dương như anh đang cố che giấu điều gì đó, nhưng lại bất cẩn để lộ ra mặt yếu đuối. Anh có tâm sự! Đợi anh buông ra, Vu Tiệp mới chậm rãi quay người lại. Vừa quay lại, cô bắt gặp nụ cười lạ lùng của anh, trong sáng, đơn giản, đến ánh mắt cũng dịu dàng như nước. Thật không giống anh chút nào!
Tấn Tuyên gạt tóc mái của cô ra, nói: "Anh chỉ nhớ em thôi!". Một câu nói đơn giản nhưng lại chứa trọn nỗi nhớ khiến Vu Tiệp thấy lòng mình rung động. Anh kéo tay cô ngồi xuống giường: "Khi làm việc có thể anh sẽ quên em nên em cũng xem như không có anh là được!". Anh đi thẳng đến bàn, cởi áo ngoài ra vắt lên ghế rồi ngồi xuống và bắt đầu mở laptop.
Vu Tiệp nhìn anh tập trung vào màn hình máy tính làm việc. Anh... để cô ngồi thế ư? Không cần cô giúp, chỉ cần cô ngồi cạnh thôi sao? Bao thắc mắc dồn trong đầu nhưng thấy dáng vẻ chăm chú của anh, cô lại không thể hỏi cho ra nhẽ được. Vu Tiệp cứ ngồi lặng lẽ bên giường nhìn anh làm việc. Có lẽ anh đang làm bản báo cáo kế hoạch, ngón tay thon dài lướt trên bàn phím, tiếng gõ lách tách vang lên trong phòng, ngoài ra không còn một tiếng động nào khác. Lưng anh rất thẳng, cơ bắp mạnh mẽ lấp ló sau lớp áo sơ mi, ánh đèn chiếu trên người anh phân bóng lưng thành hai mảng sáng tối, mái tóc đen dày đã dài đến gáy, gương mặt nhìn nghiêng rất đẹp trai, dưới ánh đèn đường nét càng hấp dẫn hơn. Đó là lần đầu Vu Tiệp quan sát anh kỹ đến thế. Anh...thật sự rất đẹp trai! [ Vâng, chúng em biết người yêu chị đẹp trai rồi ạ =.='>
"Em có thể xem tivi". Tấn Tuyên đột ngột quay sang thì bắt gặp ánh mắt cô đang chăm chú nhìn mình. Ánh mắt biết cười khẽ chớp, anh rất hài lòng với vẻ mặt của cô hiện tại.
Vu Tiệp hoảng hốt cụp mắt xuống, đứng phắt lên quay nghiêng người, ngón tay vụng về đan vào nhau, bên tai vẫn nghe thấy tiếng Tấn Tuyên cười khẽ, rồi sự tĩnh lặng lại quay về, anh chăm chú làm tiếp công việc của mình, không