Tổng hợp những câu chuyện hay nhất
Mờ Ám
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1342001
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.
ển sang màu xám, ánh mắt nghiêm khắc của ông đang toé lửa. Ông sao thế?
“Ra đây”. Ông tóm chặt lấy cô, lôi ra phòng khách. Vu Tiệp hoảng hốt không dám chống cự đành để mặc bố túm lấy mình lôi đi.
Bố hất mạnh tay cô ra khiến Vu Tiệp mất thăng bằng suýt nữa ngã xuống salon. Bố cô giận dữ chất vấn: “Tối qua đi đâu?”.
Vu Tiệp sợ hãi nhìn ông. Bố hỏi thế là có ý gì? Đêm qua người nhà đã tìm cô ư? Nhưng không thấy ai gọi điện mà? Cô lo lắng đến mức không biết phải trả lời thế nào.
“Nói!” bố cô giận dữ đập mạnh xuống bàn rồi xuống salon.
Vu Tiệp run rẩy co người lại. Cô phải nói gì đây?
Cửa phòng mở toang, mẹ cô và Vu Lâm lao ra ngoài, họ đã bị đánh thức bởi cơn phẫn nộ của bố.
“Sao? Không dám nói hả?” bố cô thấy mẹ ra thì càng cao giọng chất vấn.
Vu Tiệp lúng túng đáp nhỏ: “Ở trường ạ” bố cô đã giận dữ đến thế thì không thể để ông biết chuyện đêm qua được, khi thế khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Bố cô lại nhảy chồm lên: “Vu Tiệp, mày vẫn chưa chịu nói thật à?”
Mẹ cô thấy bố nổi giận thì đã sợ đến mức hồn bay phách lạc. Tại sao Vu Tiệp lại chọc giận chồng bà đến thế? Bà vội vàng lại đỡ chồng, khuyên ông từ từ rồi nói, đừng tức giận quá.
“Em làm trò gì thế? Sao bố lại giận đến mức ấy?” Vu Lâm kéo Vu Tiệp sang 1 bên, khẽ trách móc.
Vu Tiệp cúi đầu, không nói gì cô cũng không biết tại sao? Đêm qua, cô không về nhà, chẳng lẽ bố cô đã phát hiện ra điều gì? Đầu óc Vu Tiệp đang rối bời nên đành giữ im lặng.
“Hừ, em hỏi đứa con gái yêu quý của mình xem đêm qua nó đi đâu? Hôm nay, ai đưa nó về?” Bố chỉ vào cô, gầm lên khiến mẹ cô giật mình đờ người.
“Vu Tiệp!” , mẹ cô cũng hét lên. Sao Tiểu Tiệp lại có thể suốt đên không về nhà? Tiểu Tiệp đã trở nên hư đốn từ khi nào vậy?
Vu Lâm cũng kéo mạnh tay cô , nói: “Em nói gì đi chứ, không nói thì bố giận thật đấy”.
Vu Tiệp nhăn mày, khuôn mặt toát ra vẻ khổ sở, cô còn nói gì được? Nếu đã bị bố phát hiện thì nói gì cũng vô ích.
“Nó và Tấn Tuyên đã đi qua đêm với nhau đến sáng nay mới về nhà!” ngọn núi Hoả Diệm Sơn của bố cô đã phun trào.
Nghe thấy vậy, tường thành bảo vệ trái tim Vu Tiệp phút chốc sụp đổ. Bố… đã nhìn thấy cô và Tấn Tuyên? Lần này, cô…chết chắc rồi!
Cuộc họp phán xét
Vu Tiệp sắp điên rồi! Mọi người bắt đầu công kích cô.
"Sao em lại ở cạnh Tấn Tuyên?" Điều Vu Lâm căng thẳng nhất là trong lúc mình không hay biết gì, Vu Tiệp lại lén lút cướp mất Tấn Tuyên của cô. Đó là mơ ước bao năm nay của cô nhưng cô thấy đại tiểu thư nhà họ Lâm cũng thích Tấn Tuyên, tự thấy không bằng nên mới bỏ cuộc mà đón nhận Tiểu Chung. Đúng là đáng bất mãn, cô đã thích anh hai mươi mấy năm, không ngờ đến phút cuối lại bị Vu Tiệp cướp mất!
"Tiểu Tiệp, con và Tấn Tuyên bắt đầu từ khi nào? Còn cậu bé kia? Cậu ta và con có quan hệ như thế nào?" Mẹ cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bà thấy Tấn Tuyên và Vu Tiệp đâu có gì riêng tư, mà ngược lại cậu bé họ Trịnh kia mới thường xuyên xuất hiện, con bé này chắc không thể còn có ai khác ngoài hai chàng trai kia chứ, bà vừa truy hỏi vừa lo lắng nghĩ ngợi.
"Mày càng ngày càng chẳng ra thể thống gì, bình thường tao dạy mày thế nào hả?" Chính ông nhìn thấy con gái và Tấn Tuyên sáng sớm mới về nhà. Lúc đầu, ông còn nghĩ mình già rồi nên mắt kèm nhèm, thấy con gái xuống xe, ông còn tự phủ định, cho đến khi ông nhìn kỹ người trong xe mới thấy nổi giận. Người trong xe chính là Tấn Tuyên! Ông nghĩ ngay đến việc Vu Tiệp từng phủ nhận chuyện mình đang hẹn hò với Tấn Tuyên, nhưng sau lưng lại lén lút qua đêm với cậu ta. Nó không chỉ nói dối mà còn làm chuyện bậy bạ, đúng là khiến ông quá thất vọng!
Động lực ở lại
Vu Tiệp ngẩn ra ba giây, giật mình nhìn xuống, không thể không tỏ ra cảnh giác trước sự xuất hiện của cô ta. Cái tát lần trước đã giúp cô hiểu được Lâm Ngữ Âm hễ nổi điên lên thì bất chấp mọi lý lẽ.
“Quen à?” nhóc Trịnh thấy cô do dự thì cũng tỏ ra nghi ngại. Cô gái trước mắt kia ăn mặc trang điểm rất nổi bật, lái chiếc xe cũng rất cao cấp, sao Vu Tiệp lại có bạn như thế được, chắc không phải đến để gây chuyện với cô đó chứ?
“Ừ!” Vu Tiệp khẽ đáp rồi ngước lên nhìn Lâm Ngữ Âm. Cô ta đến với mục đích gì?
“Tôi có chuyện muốn nói với cô”. Lâm Ngữ Âm cao giọng, lời lẽ như đang ra lệnh cho cấp dưới. Vu Tiệp thấy hơi bực mình, nhưng nhóc Trịnh phản ứng còn nhanh hơn cô, quay mặt đi nói thầm: “Mặc xác cô ta, chúng mình đi thôi”.
Lâm Ngữ Âm chậm rãi rút 1 điếu thuốc lá ra khỏi bao, châm thuốc 1 cách tao nhã, ngậm trên môi rồi thở ra vài vòng khói xanh. Vu Tiệp cố nhìn để không cau mày.
“Cô có thích Tấn Tuyên không?”, Lâm Ngữ Âm đột nhiên mở miệng hỏi.
Vu Tiệp đờ đẫn nhìn Lâm Ngữ Âm, câu hỏi đột ngột ấy khiến cô như mất trí tạm thời. Cô ta hỏi chuyện này để làm gì?
“Yes or no?” Lâm Ngữ Âm nhướn mày, trừng mắt nhìn Vu Tiệp.
“Liên quan gì đến chị à?” Vu Tiệp khẽ cười nói. Lâm Ngữ Âm đến để khiêu chiến chắc?
Lâm Ngữ Âm thấy Vu Tiệp phản bác l