Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mờ Ám

Mờ Ám

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341995

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1995 lượt.

ế?
"Ai nói vậy? Tổng giám đốc Lâm!" Tấn Tuyên nghiến răng, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, nhìn chằm chằm lên bàn, ngữ điệu lạnh đến mức khiến Vu Tiệp cảm thấy rùng mình.
"Được, tôi sẽ tự hỏi!" Cạch, Vu Tiệp vẫn nghe thấy tiếng gọi ở đầu dây bên kia, nhưng Tấn Tuyên đã gập máy lại thật mạnh khiến cô giật mình. Cô lo lắng ngước nhìn anh, hỏi: "Sao vậy?"
Tấn Tuyên nhìn cô nhưng không nói gì, lại cầm di động bấm một dãy số. Anh định gọi cho ai? Vẻ mặt anh như vậy, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì rồi, Vu Tiệp lo lắng nắm chặt bàn tay trái đang để trên bàn của anh.
"Tổng giám đốc Lâm, tôi là Tấn Tuyên." Anh gọi cho Lâm Chấn Đông? Vu Tiệp cau mày, lặng lẽ ngồi một bên nghĩ cách an ủi anh.
"Tại sao lại như thế?" Cơn phẫn nộ không thể kìm nén của anh toát ra trong giọng nói. Anh dám chất vấn sếp của mình!
Không biết đối phương nói gì mà Tấn Tuyên chỉ im lặng, bàn tay nắm di động mỗi lúc một chặt khiến Vu Tiệp cũng thấy tim mình đau nhói. Cô cảm thấy thứ anh đang nắm chặt không phải là di động mà là trái tim yếu ớt của cô vậy.
"Tổng giám đốc Lâm, tôi không hiểu, đi đâu mà chẳng phấn đấu hết mình cho công ty được?" Tấn Tuyên gần như nghiên răng dốc hết mọi sự bất bình của mình: "Tại sao chỉ có tôi là không được? Tôi không phục!". Tấn Tuyên tức tối nói nhưng bên kia đã vọng lại tiếng "tút, tút", đối phương đã cúp máy. Tấn Tuyên giận dữ ném di động lên bàn.
Vu Tiệp vội nắm chặt tay trái của anh, tay anh co chặt, anh đang tức giận, vô cùng tức giận! Cô cảm nhận được cơn phẫn nộ của anh toát ra từ những thớ thịt và đường gân căng cứng.
"Tấn Tuyên, có chuyện gì thế?" Vu Tiệp thấp thỏm hỏi.
Tấn Tuyên mím chặt môi, không nói lời nào, tay phải co thành nắm đấm, đột nhiên đấm mạnh lên mặt bàn khiến đồ đạc trên đó đều rung lên. Thấy những người xung quanh đều đổ dồn ánh mắt vào mình, Vu Tiệp vội vàng nắm tay anh, buộc anh phải nhìn thẳng vào cô, cô không muốn một mình anh chịu đựng, có chuyện gì thì cứ nói, đừng để trong lòng. "Rốt cuộc là chuyện gì?".
Tấn Tuyên buồn bực luồn năm ngón tay vào tóc, phiền muộn lôi bao thuốc ra, rút một điếu kẹp vào môi rồi châm lửa. Vu Tiệp thấy tim đau nhói, anh đang buồn phiền vì chuyện gì đó. Trước kia, anh rất ít khi hút thuốc trước mặt cô, thỉnh thoảng một vài lần, nhưng anh luôn hỏi cô xem có được hút không. Vậy mà lúc này anh lại buồn bực đến mức mặc kệ cô đang ngồi cạnh, vẫn lấy thuốc ra hút. Nhất định đã có chuyện gì đó!
Tấn Tuyên rít mạnh một hơi, quay đi nhả ra một ngụm khói lớn rồi mới phẫn nộ nói một câu: "Tư cách tranh tuyển của anh bị hủy bỏ rồi".
Vu Tiệp giật mình, trong tích tắc trái tim cô bị nỗi lo âu vây kín. Tại sao lại thế? "Lý do?"
"Bảo anh chưa đủ tư cách, phải kính trọng tiền bối! Mẹ kiếp, khó ngửi! Làm việc thì cần kinh nghiệm hay cần tư cách? Thật không hiểu nổi đầu óc mấy người đó có phải bị úng thủy hay không?" Tấn Tuyên tức giận huơ bàn tay đang kẹp điếu thuốc, suýt nữa châm vào bức tranh trên tường.
"Tấn Tuyên!" Vu Tiệp lo lắng giữ tay anh lại, trưởng cửa hàng cứ nhìn về phía bàn họ, dường như lúc nào cũng có thể tiến đến đuổi họ đi. Cô rất lo lắng nhưng lại không biết phải an ủi anh thế nào.
"Chắc chắn đã có người đâm lén sau lưng anh, nếu để anh biết là ai thì anh sẽ giết hắn." Mắt Tấn Tuyên tóe lửa. Bỗng anh nhìn sang màn hình máy tính bên cạnh, trên đó là báo cáo tuyển dụng mà anh đã kỳ công làm, bây giờ lại trở thành một sự châm biếm nực cười, thậm chí người ta còn không cho anh tư cách tham gia, anh còn chuẩn bị cái khỉ gì! Anh đập mạnh tay lên nắp máy tính, gập nó lại.
Vu Tiệp nghe anh nói thế thì thấy lạnh buốt tim, cơn lạnh giá ấy cứ xâm chiếm cơ thể cô từng chút một... Chắc không phải là... Một ý nghĩ mơ hồ trong đầu dần dần trở nên rõ ràng, cô đã biết ai giở trò rồi!
Lâm Ngữ Âm đã bắt đầu ra tay!






Chúng con đã yêu nhau
Mấy hôm nay Vu Tiệp cứ thấp thỏm không yên, lúc nào cũng cảm thấy thần kinh căng thẳng, lúc nào cũng có thể dừng lại khiến đầu óc phình to, một đống nghi vấn cứ xoay mòng mòng trong đầu.
Nhất định Tấn Tuyên cũng rất buồn bực, anh đã trực tiếp nói chuyện với Tổng giám đốc Lâm vì chuyện bị huỷ tư cách tham gia tuyển dụng, nhưng kết quả vẫn thế. Thì ra, Tổng giám đốc Lâm là người muốn anh đi Singapore hơn ai hết. Tấn Tuyên rất khổ não, Tổng giám đốc Lâm không phủ nhận khả năng của anh, ngược lại chính vì ông quá xem trọng và tín nhiệm nên mới hi vọng anh đảm đương nhiệm vụ phát triển công ty ở Singapore, Tổng giám đốc Lâm khuyên anh nên suy xét lại.
Tấn Tuyên đã rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, đi hay ở sẽ quyết định tương lai của anh, lại thê gia đình cứ thúc ép khiến anh càng áp lực.
Ngoài an ủi ra thì Vu Tiệp không thể làm gì hơn, cảm giác bất lực lúc nào cũng lởn vởn quanh cô. Nếu không vì cô thì Tấn Tuyên đã có thể chọn đi Singapore rồi. Như thế vừa khiến gia đình anh yên lòng, , mà cũng có thể chủ động nắm bắt cơ hội. Vu Tiệp rất muốn tự lừa mình lừa người để tìm cớ an ủi, với khả năng của Tấn Tuyên đi đ