Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1342011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2011 lượt.
ạt thở trong căn phòng đó, lại thêm khí thế bừng bừng của Lâm Ngữ Âm khiến trái tim cô như bị đè nghiến. [haizzz chị VT hơi bị hiền'>
Vu Tiệp hít thở thật sâu rồi bước nhanh ra ngoài. Trong đầu chỉ có 1 câu hỏi, rốt cuộc thì Tấn Tuyên nghĩ thế nào?
Tấn Tuyên xuống taxi, xách chiếc cặp đựng laptop vào khu nhà. Mới vào đến cổng đã liếc thấy 1 bóng dáng vụt thoáng qua. Anh quay lại nhìn, Tiểu Tiệp?
“Vu Tiệp” Tấn Tuyên bước nhanh đến, kéo Vu Tiệp lại. Sao cô lại ở đây? Hôm nay không phải đi học ư? “Có chuyện gì thế?” Tấn Tuyên thấy tim đau nhói, sắc mặt cô tệ quá!
“Tấn Tuyên, em có chuyện muốn hỏi anh”. Vu Tiệp thẫn thờ nhìn gương mặt điển trai của anh. Nhớ đến cuộc đối thoại với Lâm Ngữ Âm hồi trưa là cô lại thấy chua xót.
“Sao vậy? Nói cho anh biết đi”. Tấn Tuyên lo lắng khẽ vuốt má cô, vẻ bi thương trong mắt cô khiến anh đau đớn. Đã xảy ra chuyện gì vậy?
“Anh…” Vu Tiệp ngập ngừng, do dự không biết phải nói gì. Cô đã quá hoảng loạn rồi, không thể chịu được bất kì biến cố nào nữa.
“Nói đi! Có chuyện gì?”, Tấn Tuyên cuống quít hỏi. Cô bé này đang phiền muộn chuyện gì? Đừng doạ anh sợ chứ!
Vu Tiệp thầm hạ quyết tâm, đang dịnh mở miệng hỏi thì….
“Tấn Tuyên! Tiểu Tiệp!” một giọng nói bất ngờ chen vào. Hai người cùng lúc quay lại. “Mẹ! Dì Châu!” Tấn Tuyên và Vu Tiệp cùng ngẩn người ra. Người ấy chính là mẹ của Tấn Tuyên.
“Tiểu Tiệp, đến tìm Tấn Tuyên à? Sao không lên trên đi?” vừa nhìn thấy Vu Tiệp, 2 mắt dì Châu sáng rỡ, đã lâu lắm cô bé này không đến thăm bà rồi. “Lấu quá mà chẳng thấy đến thăm dì!” Tuy miệng trách móc nhưng bà vẫn cười tươi như hoa.
“Thưa dì Châu”. Tiểu Tiệp hơi né tránh bàn tay ôm vai mình của Tấn Tuyên, bước đến ôm chầm lấy dì Châu rồi len lén liếc nhìn Tấn Tuyên. Cô vẫn chưa hỏi được!
“Đi thôi, bố con đang đợi cơm đấy, mẹ xuống mua rượu cho ông ấy” dì Châu ôm Vu Tiệp vui vẻ kéo về nhà.
Tấn Tuyên nhìn theo bóng cô, lòng thầm nghĩ, rốt cuộc Tiểu Tiệp phiền não vì chuyện gì? Thôi kệ, ăn cơm xong hẵng tính.
Bốn người cùng ăn cơm với nhau nhưng không khí có phần kì quặc. Hình như Tấn Tuyên đang chiến tranh lạnh với bố, suốt buổi tối chả mấy khi nói chuyện với ông, chỉ có bà Tấn ngồi cạnh tíu tít chuyện trò, liên tục gắp thức ăn cho Vu Tiệp.
“Tiểu Tiệp năm sau tốt nghiệp rồi nhỉ?” dì Châu vừa ăn vừa hỏi với vẻ quan tâm.
“Vâng ạ!” Vu Tiệp lơ đễnh trả lời, ánh mắt luôn vô tình lén nhìn Tấn Tuyên, còn anh thì trầm mặc suốt buổi. Nhà họ Tấn sao thế này? Cảm giác thật kỳ lạ.
“Chắc khó tìm việc lắm” dì Châu lại gắp miếng cá cho cô.
“Vâng, nghe nói hình thức tuyển dụng năm nay còn khắc nghiệt hơn” Vu Tiệp vội vàng tiếp lời.
“Thanh niên phải nắm bắt cơ hội, có người thì phúc ngay cạnh lại không biết”. Ông Tấn đột nhiên lên tiếng, nói xong lại uống 1 ngụm rượu.
Dì Châu vội vàng kéo tay chồng, khuyên ông uống ít lại.
“Bọn trẻ bây giờ…chẳng thể hiểu được trái tim người làm cha làm mẹ, đúng là nuôi cho phí công”. Ông Tấn không nghe vợ khuyên, tiếp tục uống rượu.
“Bố nó!” di Châu trừng mắt, ngăn ông không nói nữa, ra hiệu rằng có Vu Tiệp ở đây.
“Tôi nói không đúng à?” ông Tấn đanh mặt lại, trừng mắt với Tấn Tuyên “Bỏ lỡ cơ hội tốt mà không biết quý trọng, suốt ngày chỉ biết đàm đúm chơi bời, nuôi thằng con này có ích gì?”
“Bố! Con biết mình đang làm gì!” cuối cùng, Tấn Tuyên không chịu nổi, đặt bát cơm xuống, nhìn ông.
“Con hiểu cái gì? Cô Lâm đã nói rồi, công ty trọng dụng con là nhân tài nên cử đi bồi dưỡng, còn trẻ mà không biết cầu tiến thì cuộc đời sẽ đi về đâu?” ông Tấn nghe ông đáp lại thì càng tức giận hơn.
Vu Tiệp đờ đẫn bưng bát cơm, không dám ngước lên. Hình như chú Tấn muốn Tấn Tuyên đi Singapore!
“Con vẫn còn trẻ, sau này cơ hội còn nhiều” Tấn Tuyên lo lắng nhìn Vu Tiệp, anh vẫn chưa nói với cô, bố nói như thế e rằng cô lại suy nghĩ lung tung.
“Mày thưởng cơ hội nào cũng chờ mày à? Đàn ông phải xem trọng sự nghiệp, còn mày thì ngoài chơi bời ra còn biết làm gì?”, ông Tấn đặt mạnh ly rượu lên bàn, chỉ vào Tấn Tuyên quát.
“Tấn Tuyên, đừng nói nữa, đừng làm bố con tức giận!” bà Tấn vội kéo tay Tấn Tuyên khuyên giải.
“Tại bố đấy chứ!” Tấn Tuyên hừ 1 tiếng rồi ngồi xuống.
“Tao nghĩ thế cũng vì muốn tốt cho mày, nghĩ cho tương lại của mày. Tổng giám đốc Lâm đã yêu quý cho mày làm giám đốc chi nhánh mà mày lại chần chừ e ngại, thật không biết trời cao đất dày. Sau này thua thiệt rồi biết!” ông Tấn đập bàn, lớn giọng dạy dỗ. Bình thường, thằng con này của ông làm việc rất nghiêm túc, chăm chỉ, lần này cơ hội tốt như thế mà lại chẳng coi ra gì, đúng là đầu bị kẹp vào cửa rồi.
“Bố muốn đi thì tự mà đi” Tấn Tuyên đứng phắt dậy, đẩy chiếc ghế ra sau đánh “Rầm” 1 tiếng rồi kéo Vu Tiệp về phòng: “Mặc kệ họ đi”.
Vu Tiệp không biết phải phản ứng thế nào, chỉ nghe thấy tiếng chú Tấn đang gầm lên ngoài kia, còn dì Châu đang khuyên nhủ ông bớt giận.
Tấn Tuyên quay lại nhìn Vu Tiệp mặt mày đờ đẫn, cười khổ sở: “Công ty muốn cử anh đi Singapore nhưng anh từ chối rồi”.
Vu Tiệp thấy tim mình như sa xuống vực thẳm. Quả