Kiều Thê Xem Ngươi Chạy Hướng Nào
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341997
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1997 lượt.
nhiên là thế, cô bỗng thấy cay đắng xen lẫn chua xót.
Tấn Tuyên tiến đến khẽ ôm cô vào lòng, dụi dụi cằm vào đầu cô: “Em là động lực để anh kiên quyết ở lại”.
Tứ diện mai phục
Những người yêu nhau luôn cố gắng dùng hành động để chứng minh tình yêu là đẳng thức một cộng một bằng hai.
Tuy bố Vu Tiệp thường xuyên gọi điện đến ký túc xá của cô để kiểm tra, nhưng Vu Tiệp rất ngoan ngoãn ở trong trường, không cho người nhà thấy bất kỳ dấu hiệu khả nghi nào. Vu Tiệp đã kể cho Tấn Tuyên nghe gia đình cô phản đối chuyện hai người. Anh cảm thấy rất khó hiểu vì trước nay chú Vu rất hòa nhã, sao lần này thái độ lại cứng rắn đến thế? Mà lại còn nghĩ anh như vậy, đúng là không hiểu nổi. Thậm chí anh còn định đến nhà Vu Tiệp giải thích nhưng cô đã ngăn lại, vì bố cô vẫn chưa yên tâm hoàn toàn, bây giờ nói gì thì cũng chỉ khiến ông càng tin rằng Tiểu Tiệp khẩu phục mà tâm không phục, sẽ khiến mọi chuyện rối ren hơn.
Áp lực từ nhà Tấn Tuyên cũng chỉ tăng mà không có giảm, Tấn Tuyên muốn tránh cơn thịnh nộ của bố, nên thường xuyên chạy đến trường Vu Tiệp, gặp cô ở một quán trà hay quán ăn gần đó để xoa dịu nỗi nhớ nhung đau khổ.
Vu Tiệp đẩy cửa quán trà Tinh Tình, lướt mắt nhìn quanh, Tấn Tuyên vẫn ngồi ở chỗ cũ.
"Bố anh có biết không?" Chú Tấn vẫn mong anh đi Singapore, bây giờ trong mắt ông, ra nước ngoài, cụ thể là Singapore là một chuyện rất vinh dự, rất huy hoàng.
"Đợi kết quả tuyển dụng có rồi sẽ báo ông biết." Tấn Tuyên cười thầm, anh hiểu kỳ vọng của bố mình nhưng ra nước ngoài thì đó sẽ trở thành thử thách lớn đối với tình yêu của anh và Vu Tiệp. Anh không muốn và cũng không chịu đánh cược, nếu đi Singapore thì anh thà chọn đến một thành phố khác trong nước, cho dù thành công sẽ đến chậm hơn nhưng anh thấy rất xứng đáng, anh tin rằng chỉ cần cho anh một sân khấu để thể hiện thì ở đâu anh cũng sẽ diễn rất xuất sắc.
"Khi nào thì tuyển?" Nhìn anh vất vả, mặt cũng gầy đi nhiều, toát ra vẻ mệt mỏi, cô cảm thấy rất đau lòng. Anh bận và mệt mỏi như thế mà vẫn đến trường gặp cô, cảm giác thật chua xót và đau khổ.
"Ngày mai." Tấn Tuyên thấy phục vụ mang cơm lên thì rút tay ra khỏi vai côn, ngồi thẳng dậy, đẩy máy tính sang một bên để có chỗ trốn cho họ đặt thức ăn.
Vu Tiệp lặng lẽ nhìn anh bày biện, anh rất ân cần, chu đáo với con gái, chẳng trách lại có nhiều người thích anh đến thế. Trước kia cô chỉ biết anh lăng nhăng đào hoa, nhưng ở bên nhau mới phát hiện ra ưu điểm của anh, sự ân cần chu đáo của anh lúc nào cũng lộ ra trong vô thức, dường như bẩm sinh anh đã thấu hiểu trái tim con gái, khiến họ thấy rung động với những cử chỉ nhỏ nhặt nhất. [ Bẩm sinh đã có máu lừa tình '>
Cô cũng rất muốn làm gì đó cho anh. Vu Tiệp thấy anh không ngừng gắp thức ăn vào bát cho mình, trong lòng rất đỗi vui sướng, thức ăn vì thế cũng trở nên ngon hơn rất nhiều
"Có căng thẳng không?" Vu Tiệp ngước mắt nhìn anh, quan tâm hỏi.
"Có gì đâu mà căng thẳng. Anh bỏ cơ hội đi Singapore, bọn họ bớt được một đối thủ mạnh nên họ tập trung giành giật cơ hội đó rồi. Còn những người tham gia dự tuyển lần này đều là những người cũ, trẻ tuổi như anh không có mấy người. Không phải anh khoác lác đâu, hai vòng thi trước anh đều đứng đầu, bọn họ làm sao là đối thủ của anh được, anh cần gì phải lo lắng?" Tấn Tuyên đắc ý tự khen mình. Liệu anh có tự tin quá đáng không?
Vu Tiệp lườm anh một cái, nói: "Xin anh đấy, khiêm tốn một chút không được à? Hợm hĩnh như thế coi chừng bị người ta tẩy chay đấy". Những người trẻ tuổi tài giỏi như anh thường không biết khiêm tốn là gì, nhưng trong trường hợp này thì đó chẳng phải chuyện tốt sao?
"Tại sao phải khiêm tốn, bây giờ làm gì cũng phải dựa vào thực lực mà." Tấn Tuyên mỉm cười vẻ thờ ơ, anh không nghĩ việc thể hiện tài năng của mình là sai lầm, quá khiêm tốn thì sẽ bỏ lỡ cơ hội, đây đã là thời đại giành giật nhau từng giây từng phút một, cơ hội không rơi xuống đầu bạn một cách ngẫu nhiên, chỉ tích cực trành giành mới chiếm được cơ hội và bạn sẽ là người tiên phong. Tất nhiên anh sẽ dùng thực lực của mình để chứng minh chuyện đó.
Vu Tiệp lắc đầu cười khẽ, chịu không nổi, cứ tự phụ như thế mãi thì sẽ rất dễ bị đánh gục lúc nào không hay.
Hai người vui vẻ ăn cơm. Nhìn Tấn Tuyên kể chuyện của mình, Vu Tiệp thấy đôi mắt anh lấp lánh, cô thật không dám tin một người đàn ông được bao cô gái giành giật lại chỉ muốn nắm tay cô, muốn được ở bên cô như vậy. [ Em cũng muốn có '>
Đang ăn cơm thì di động Tấn Tuyên đổ chuông.
Anh lôi điện thoại ra nhìn, đôi lông mày chau lại, điện thoại từ phòng nhân sự. Anh vội nghe máy, có phải việc bồi dưỡng ngày mai có gì cần dặn dò không?
"Chị Hoàng à? Có gì không chị?" Vu Tiệp nhìn vẻ mặt căng thẳng của anh thì thấy hơi kỳ lạ, đồng nghiệp công ty anh ư?
Vẻ mặt Tấn Tuyên dần sa sầm xuống, môi mím chặt, sao vậy? Vu Tiệp lo lắng ngừng đũa, nhìn anh.
"Tại sao?" Giọng Tấn Tuyên thoáng nhiên trở nên khô khan, toát ra vẻ giận dữ. Chuyện gì khiến anh không vui th