Tác giả: Liêu Uyển Hồng
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341486
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1486 lượt.
h tắc, họ chợt hiểu ra điều gì đó, như thể vừa tỉnh dậy sau cơn mê. Ai nấy vội vàng chạy ùa về phía cửa, nhao nhao giơ micro về phía vị mục sư: “Nội dung tờ giấy mà ngài vừa cầm là gì?”, “Đó có phải là bộ luật mới của bang Nevada không?”, “Hôn lễ của người đồng tính có thể được tổ chức ở đây sao?”
Vị mục sư mặt không chút biến sắc, bình tĩnh đẩy ống kính và những chiếc micro đang gí sát vào mặt mình ra xa, sau đó nói với Tuyết Nhung và Lancer vẫn đang ngồi trong xe: “Hai người đã chuẩn bị xong chưa.” Cả hai không hẹn mà gặp, nhất loạt gật đầu. “Vậy thì, bây giờ ta sẽ làm lễ tuyên thệ cho hai người.” Sau đó, ông ta hỏi Lancer: “Anh Lancer, anh có đồng ý cưới cô Tuyết Nhung làm vợ không?” Mặc dù vị mục sư này phát âm tên của Tuyết Nhung thành “Thành Long”, nhưng Lancer vẫn nhanh nhẹn nói: “Con đồng ý.” Giọng giả gái ưỡn ẹo của anh suýt nữa làm Tuyết Nhung phì cười.
Trong khi đó, đám phóng viên nghe vị mục sư gọi Lancer là “anh”, mặt đều biến sắc. Anh chàng phóng viên dẫn chương trình trực tiếp lại nhìn về ống kính đưa tin: “Xem ra để cho được sự đồng ý của mục sư Kingston, cô gái đó đã đổi ngôi xưng hô thành “anh”. Liệu có phải họ đã dùng cách che mắt này để lách luật? Điều này tạm thời chưa rõ. Phóng viên ở hiện trường sẽ tiếp tục đi sâu tìm hiểu và đem đến câu trả lời cho các bạn…”
Lúc nay, mục sư Kingston vẫn không đếm xỉa đến cảnh nhốn nháo của đám phóng viên. Ông quay đầu về phía Tuyết Nhung, hỏi: “Thành Long Đinh, con có đồng ý lấy anh Lancer Horton làm vợ không?”
Giọng Tuyết Nhung trở nên yếu ớt và gấp gáp: “Con đồng ý.” Thực sự, bây giờ, cô chỉ muốn đào một cái lỗ ở dưới gầm xe để chui xuống.
Sau đó, vị mục sư nọ còn lầm bầm nói gì đó, Tuyết Nhung chẳng còn tâm trạng để nghe xem ông ta nói những gì nữa. Cuối cùng, ông ta cất cao giọng tuyên bố: “Bắt đầu từ giờ phút này, hai con đã là vợ chồng của nhau”.
Lancer ôm chầm lấy Tuyết Nhung, rồi đặt lên môi cô một nụ hôn thật sâu. Không cần nghi ngờ gì nữa, nụ hôn đó chẳng khác nào một thứ gia vị đậm đà cho ống kính của đám phóng viên đứng đó. Cô chỉ còn biết trợn mắt nhìn Lancer, trợn mãi trợn mãi, cuối cùng không chịu nổi bật cười khanh khách.
Vị mục sư lại hỏi: “Bây giờ mời hai người xuống xe, theo thông lệ chúng tôi phải chụp một tấm ảnh cưới cho các bạn, để lưu làm kỉ niệm mãi mãi”.
Khi nghe yêu cầu này, Lancer liền ghé vào tai Tuyết Nhung thì thầm: “Ngày hôm qua đáng nhẽ không nên gọi điện kéo đám phóng viên đáng ghét này đến. Thế là xong, lộ hết cả rồi!” Lancer vẫn tỏ ra bình tĩnh, vuốt lại mái tóc dài ngang vai cho ngay ngắn lại, vui vẻ nhìn đám phóng viên, tay trái anh duyên dáng nắm lấy tay Tuyết Nhung, tay phải chụm lại như bàn tay thiếu nữ cầm hoa lan, điệu đà xách váy cưới lên, vung vẩy bước ra khỏi xe.
Trong khoảnh khắc Lancer đặt đôi chân trần của mình xuống đất, Tuyết Nhung thoáng giật mình. Thôi xong, thế này thì lộ hết rồi. Anh ấy nghĩ ra nhiều trò như vậy, chỉ để cô không phải trở thành cô bé Lọ lem, nhưng tại sao lại đến cả giày cũng không đi vậy?
Đương nhiên, hình ảnh đó đã lọt vào đôi mắt cú vọ của đám phóng viên. Bọn họ chạy ùa đến như ong vỡ tổ, suýt tí nữa đè Lancer và Tuyết Nhung ngã lăn ra đất. Những ống kính thi nhau đặc tả lại đôi chân của Lancer, thậm chí có cái còn gí sát vào chân anh. Tuyết Nhung nghĩ, chắc bọn họ còn muốn quay cả những chiếc lông tơ trên đầu ngón chân anh ấy mất. Nhưng cũng có một bộ phận nhỏ phóng viên chĩa ống kính về phía bàn chân của cô. Tất nhiên, cô cũng có thể phán đoán được mục đích của họ là để mọi người có sự so sánh giữa hai bàn chân, và nhìn ra chân tướng sự việc.
Chẳng dễ dàng gì tay thợ chụp ảnh của nhà thờ mới đẩy được đám phóng viên ra, để chụp một tấm ảnh cưới cho Lancer và Tuyết Nhung. Cô bị dồn sang một bên giống như một chú chuột nhỏ đang sợ hãi, còn anh thì bắt chéo đôi chân to đùng của mình, đứng trơ trơ ở đó như một bé gái ngốc nghếch.
Chụp ảnh xong, đám phóng viên lại ào tới, gí micro vào miệng Lancer, hỏi dồn dập: “Xin cho hỏi, bạn là nam hay là nữ thế?” “Xin cho hỏi, tại sao chân bạn lại mọc lông giống nam giới vậy?” “Tại sao hai bạn lại không đi giày?” “Tại sao vị mục sư đó lại có thể làm lễ tuyên thệ cho hai bạn?”
Nghe những câu hỏi ngốc nghếch này, đến Tuyết Nhung cũng không nhịn nổi, bật cười lớn.
Lancer nhanh chóng kéo cô nhảy lên xe. “Rầm!”, anh đóng cửa xe lại, một tay vòng qua ôm lấy người con gái mình yêu, tay kia nắm lấy vô lăng, nổ máy phóng đi, bỏ đám phóng viên lại phía sau. Hai người đi mỗi lúc một xa, để lại những tràng cười rộn rã vang vọng mãi trong đường hầm tình yêu này.
Không có Tuyết Nhung, con đường của Ngô Vũ làm sao đi?
Sau khi Lancer và Tuyết Nhung kết hôn, do cô đã chán ngán và mệt mỏi vô cùng với cuộc sống ồn ào nhốn nháo ở nơi thành phố lớn nhộn nhịp, thích một cuộc sống tĩnh lặng không va chạm gì với thế sự ở một thành phố nhỏ, nên Lancer đã đến một công ty điện máy ở thành phố nhỏ Mi-chi-gân với phong cảnh đẹp như tranh vẽ để tìm một công vi