Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em

Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em

Tác giả: Liêu Uyển Hồng

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341479

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1479 lượt.

khi thấy cô anh liền chạy đến che ô và đưa cô đến tận bên cửa xe, đợi sau khi cô ngồi vào xe ngay ngắn, Ngô Vũ mới rút từ trong ngực ra một lọ nước hoa được gói rất tinh xảo đẹp đẽ, anh đưa lọ nước hoa vào tay cô nói: “Hy vọng chút lễ vật nhỏ này có thể làm cho em thấy vui vẻ hơn trong ngày mưa u ám!”
Mỗi lần anh làm như vậy, Nam Nam đều rất vui. Sau khi trở về, cô đều gửi cho anh một tin nhắn vô cùng ấm áp. Ngô Vũ cảm thấy giờ đây mình như đã trở thành một quý ông chân chính. Tuy anh không biết anh giống như một quý ông Trung Quốc hay quý ông Mĩ quốc, nhưng có một điều anh có thể tự tin khẳng định: Giờ đây tự anh đã bổ sung thêm cho mình những điều mà người đàn ông Trung Quốc còn khuyết thiếu nhất. May mắn thay là cho đến giờ vẫn chưa phải quá muộn. Anh đã biết làm thế nào để làm một người theo đuổi người khác cho đúng nhất. Thậm chí anh còn rất tự tin khi cho rằng mình có thể làm một người tình và một người chồng xứng đáng nhất với cách gọi ấy.
Có thể xem là Ngô Vũ đã đuổi kịp tất cả những người đàn ông trên thế giới này, cũng có thể xem anh đã hội nhập được với trào lưu lớn của thời đại mà anh đang sống.






Đàn ông Trung Quốc chính xác là thiếu cái gì?
Đó là một trong những ngày hè tươi đẹp nhất còn lưu lại trong hồi ức của Ngô Vũ. Sau khi bọn họ bước ra từ một nhà hàng Nhật Bản, anh đưa Nam Nam trở về nhà, khi còn lại một mình, anh lái xe trên con đường nhỏ của vùng thôn quê và cứ lái như vậy không mục đích. Đêm hè ở Mi-chi-gân thật đẹp, muôn loại lá cây đua nhau đung đưa trong gió, trong đêm đen, nhìn chúng giống như những mĩ nữ đang nhún nhảy nhẹ nhàng theo điệu nhạc du dương vậy. Còn những đóa hoa không chịu ngủ trong màn đêm kia, chúng ngào ngạt tỏa hương mê hoặc người đi đường. Làn hương thơm ấy thông qua cửa thông gió trong xe cứ từng luồng từng luồng bay đến, khiến Ngô Vũ cảm thấy có chút gì đó vô cùng quen thuộc. Anh hít một hơi thật sâu và mạnh, chợt thấy mùi hương này sao giống vô cùng với mùi hương quen thuộc mà anh đã từng ngửi thấy năm ấy ở trong vườn hoa phía bên ngoài khu nhà cao tầng của học viện âm nhạc trong nước. Ánh mắt anh đột nhiên trở nên mơ hồ xa xăm, trong tim anh cũng đột nhiên trào dâng chút xúc cảm đau nhói. Còn nhớ trong vườn hoa ấy, anh và Tuyết Nhung đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu buổi trưa hè vui vẻ. Sau khi luyện đàn xong, hai đứa trẻ ấy chẳng bao giờ có thể chờ đợi mà luôn vội vàng tay kéo tay nhau chạy đến vườn hoa phía ngoài học viện để chơi. Có lúc Tuyết Nhung hái một bông hoa vàng nhỏ xíu đưa cho anh xem, rồi có lúc anh đột nhiên bắt một con sâu bướm đến dọa cô. Đúng, chính xác là mùi hương ấy, mùi hương đã ngấm vào đến tận gan ruột của anh. Giờ đây, trong chốc lát một dư vị vừa ngọt ngào vừa chát đắng lan tỏa trong anh, làm thế nào mà khiến người ta khó quên đến vậy?
Đã mấy tháng nay, Ngô Vũ luôn cố ép mình đừng nghĩ đến Tuyết Nhung nữa, và cố gắng phát hiện ra thật nhiều điểm tốt của Nam Nam, cố gắng để bản thân mình có thể thích cô ấy, và cuối cùng anh tin là mình sẽ yêu cô ấy. Nhưng đêm nay, một làn hương thơm bất chợt ùa đến, đã khơi gợi lại trong anh tất cả những ký ức về Tuyết Nhung. Mới đó mà đã chẵn hai mươi năm tròn! Hồi ức này, tình cảm này cho dù anh có gắng gượng đem nó nhét thật sâu vào tận đáy trái tim, thì chỉ trong chốc lát, nó lại vụt hiện lên, nhảy ào ra, chiếm cứ toàn bộ tâm trí anh, nó khiến cho tình cảm của anh lại thêm một lần đảo điên hỗn loạn.
Trái tim anh giờ đây hình như đã không còn nghe theo sự điều khiển của lý trí của anh nữa rồi, trong vô thức, anh lại lái xe lên con đường đã từng vô cùng quen thuộc đó, con đường ấy có thể dẫn đến vườn trường đại học Mi-chi-gân. Dù anh biết, ở nơi đó người đã đi rồi, chỉ còn lại căn nhà trống rỗng, sẽ chẳng còn ai đứng đợi anh ở đó, cũng chẳng còn động lực nào khiến anh lái xe mà trong lòng tràn đầy mong đợi, tinh thần phấn chấn. Nhưng đêm nay anh vẫn muốn đến đó, có một sức mạnh vô hình nào đó thúc giục anh khiến anh không lái xe đến đó không được.
Chẳng bao lâu, anh đã thuận theo con đường quen thuộc đi thẳng đến Piano bar của Tim.
Trong làn nước mắt nhạt nhòa, anh chầm chậm mở hộp đàn ra. Đôi tay anh run run, trái tim anh cũng run run, tất cả những hồi ức có liên quan đến cây đàn này bỗng ồ ạt hiện về trong trái tim anh. Ngày đó, khi Tuyết Nhung ra sân bay để đón anh, chẳng biết thế nào anh đã đem cây đàn đặt vào tay của Tuyết Nhung, trên gương mặt cô ấy nở một nụ cười vô cùng xinh tươi và rạng rỡ; rồi cả hai người bọn họ chẳng biết như thế nào đã không kiềm chế được liền cùng nhau ngồi xuống ở một góc của sân bay lấy đàn ra chơi, lúc ấy đã có rất nhiều ánh mắt ngưỡng mộ nhìn bọn họ.
Anh đưa tay khẽ chạm nhẹ lên dây đàn, dường như muốn cảm nhận những nốt nhạc sau cuối của Tuyết Nhung còn lưu lại.
“Ở bên dưới cây đàn còn lưu giữ một bức thư Tuyết Nhung gửi cho cậu”. Tim nhắc nhở anh. Lúc này Ngô Vũ mới cầm cây đàn lên, nhìn thấy một phong thư màu xanh nhạt ở dưới. Đôi tay anh run run vội vã mở thư ra


Snack's 1967