Tác giả: Liêu Uyển Hồng
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341475
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1475 lượt.
uyền thống của Trung Quốc, họ đều cùng nhau tập trung ở một nơi để vui chơi. Nam Nam hoàn toàn không thể ngờ rằng trong công ty, vẫn còn lọt lưới những người như Ngô Vũ, cô cố gắng thuyết phục Ngô Vũ tham gia vào một trong những hoạt động đoàn thể như thế cùng những người Trung Quốc khác.
Lần đầu tiên Ngô Vũ tham gia gặp gỡ cùng mọi người là vào dịp tết Đoan Ngọ của Trung Quốc. Lần gặp gỡ ấy được tổ chức ở hội trường lớn của công ty, hiệp hội người Hoa cũng mời những học sinh học tiếng Hoa người bản địa đến góp vui. Đám trẻ cất lời ca vô cùng đáng yêu trong sáng, hát những bài hát thiếu nhi của Trung Quốc mà anh vô cùng quen thuộc, rồi các bé còn múa quạt, thậm chí là biểu diễn võ thuật Trung Quốc nữa. Những người Trung Quốc khác ở trong công ty ai nấy cũng đua nhau trổ tài, mỗi người đều thể hiện bản lĩnh cao cường của mình. Có người hát “Tất cả đều có một trái tim rực sáng” trong vở kinh kịch “Đèn đỏ ký”, có người kéo đàn nhị, biểu diễn “Nhị tuyền ánh nguyệt”. Cứ mê mải lắng nghe, trong khóe mắt Ngô Vũ bỗng nhiên ươn ướt. Trước đây trái tim anh hoàn toàn bị Tuyết Nhung chiếm lĩnh, chưa bao giờ cảm thấy cô đơn, cũng chẳng nhớ quê nhiều đến như vậy. Nhưng giờ đây nhìn thấy biết bao nhiêu người Trung Quốc như thế này, anh mới một lần nữa tìm lại được cảm giác vô cùng thân thuộc, rốt cuộc mình vẫn là một người Trung Quốc.
Ồ! Những quả trứng thật là xinh xắn! Ngô Vũ không kìm chế được định thò tay ra để chạm vào chúng, nhưng tay còn chưa chạm đến những quả trứng xinh xắn ấy, thì ở bên cạnh đột nhiên vang lên những âm thanh “quác quác quác” ầm ĩ bên tai. Một con thiên nga mẹ đã xù lông lên, lo âu đứng bên cạnh tổ trứng, cả mặt đỏ lựng, hai cánh dang rộng ra hai bên, phẫn nộ nhìn anh, giống như một con gà trống hung hăng hiếu chiến, chỉ cần ai dám chạm vào tổ trứng của nó, nó sẽ ngay lập tức có thể đánh đổi sinh mệnh để bảo vệ những quả trứng ấy.
Ngô Vũ vội vàng thu tay lại, cùng Nam Nam cười vui vẻ. Thật là thú vị! Thì ra cuộc sống này vẫn còn nhiều niềm vui như vậy. Trong lòng Ngô Vũ cảm thấy vô cùng xúc động. Trước đây, vì sao mình lại không chú ý đến những điều như thế này nhỉ? Vì sao mình lại không nghĩ đến việc cùng Tuyết Nhung đi thưởng ngoạn những nơi thú vị như thế này, cùng nhau làm những việc vui vẻ tuyệt vời như thế này? Tuy cảm thấy trước đây mình đối với Tuyết Nhung đã tận tâm tận lực hết lòng, nhưng giờ xem ra, trong cuộc sống chỉ nghĩ đến việc mua thứ gì đó ngon ngon cho cô ấy ăn, hết lòng chăm sóc cho những sinh hoạt hàng ngày của cô ấy, thì những việc ấy so với bản năng nguyên thủy của tình yêu thì mãi mãi là không đủ. Thế giới này quả thực vô cùng phong phú, cuộc sống cũng có rất nhiều điều cần khám phá, và cả con người cũng có rất nhiều nhu cầu khác nhau. Nếu chỉ như cách nghĩ của mình, dùng tình yêu của mình đáp ứng một nhu cầu của đối phương, lấp đầy một không gian của người mình yêu, thì tình yêu đó mãi mãi là không đủ. Thật là đáng tiếc biết bao! Vì sao đến bây giờ mình mới lĩnh ngộ được những điều này?
Ngô Vũ cuối cùng cũng đã giác ngộ, có thể nói đối với một người phụ nữ anh đã giác ngộ một cách triệt để rồi!
Khi cùng Nam Nam hò hẹn lần thứ hai, lúc cả hai cùng nhau đi xem phim, anh đã tặng cho Nam Nam một hộp sô-cô-la Thụy Sĩ, ở phía bên trên của hộp trang trí bằng một dải duy băng màu bạc sáng trông rất đẹp mắt, còn kèm theo một tấm thiệp nhỏ rất tinh tế.
Lúc anh biết Nam Nam cùng đồng nghiệp đi ăn liên hoan trong một nhà hàng hải sản nổi tiếng ở địa phương, anh đã đi đến nơi chuyên đặt hoa đặt một bình hoa tươi thật đẹp, rồi để người chuyển hoa đem đến tận phòng liên hoan tặng cho Nam Nam, trên tấm thiệp nhỏ viết: “Chúc em và các bạn đồng nghiệp của em có một buổi liên hoan thật vui vẻ!”. Đương nhiên đây là nguyên nhân để các bạn đồng nghiệp của Nam Nam la hét lên. Còn Nam Nam thì chỉ khẽ mỉm cười, rồi tiện tay để đóa hoa xuống dưới đất ở bên cạnh mình. Sau khi về đến nhà, cô liền gửi cho Ngô Vũ một email viết:
Tuy tôi không phải là kiểu người phụ nữ luôn mong chờ được đàn ông tặng hoa, nhưng khi nhìn thấy bó hoa của anh, cả đêm tôi đã vô cùng hạnh phúc!
Với câu nói có vẻ như rất bình thường này, nhưng đã hiện ra rất rõ cá tính của Nam Nam. Trong lòng Ngô Vũ cảm thấy người con gái này thật sự rất khéo léo, cũng rất giỏi hiểu được ý của người khác. Ngoài Tuyết Nhung ra, cô đích xác là người con gái đầu tiên khiến anh phải nghĩ nhiều đến như vậy.
Bình thường, trong giờ ăn trưa ở công ty, có lúc anh tải về một số bản nhạc chuông điện thoại mới nhất rồi gửi cho cô, hoặc có lúc anh lại hẹn cô cùng nhau đi ăn trưa. Ăn trưa xong, anh sẽ đưa cô về đến tận cửa phòng làm việc của cô. Điều khiến Ngô Vũ dương dương tự đắc nhất chính là việc anh luôn muốn vào lúc sáu giờ sáng gọi điện thoại đánh thức Nam Nam dậy, nói muốn trước khi đi làm cùng cô ăn sáng và uống cà phê. Mỗi lần đều làm cho Nam Nam vô cùng ngạc nhiên và thích thú!
Lần lãng mạn nhất là vào một ngày trời mưa, lúc Nam Nam từ trong phòng làm việc bước ra, Ngô Vũ đã sớm cầm ô đứng ở ngoài công ty đợi cô,