Tác giả: Liêu Uyển Hồng
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341484
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1484 lượt.
ầm kêu lên như vậy, rồi vội vàng từ trong xe thò đầu ra. Lúc anh còn chưa kịp xuống xe và đóng cửa lại, thì đã nhìn thấy đôi chân thanh tú của một người phụ nữ đi giày cao gót màu đen xuất hiện ngay bên cạnh. Anh ngẩng đầu nhìn, hình như là một người phụ nữ Trung Quốc. Ngô Vũ vô cùng lúng túng, anh vội dùng tiếng Anh để nói lời xin lỗi cô: “Tôi cứ ngỡ rằng đây là chiếc xe của tôi. Thật vô ý quá, xin lỗi cô, thật sự xin lỗi cô!”
Người phụ nữ kia nhìn thấy vẻ mặt Ngô Vũ lúng túng như vậy, liền cười khúc khích, dùng tiếng Trung nói với anh: “Xem ra anh cũng là người Trung Quốc đúng không? Không cần phải xin lỗi như vậy, chẳng sao đâu, thật sự là không sao mà”. Cô khẽ mỉm cười và nói với giọng vô cùng dịu dàng, nhã nhặn, tạm thời giúp cho Ngô Vũ cảm thấy thoải mái hơn một chút.
“Thật là có lỗi với cô quá! Nhưng tại sao xe của cô lại giống xe của tôi đến vậy nhỉ? Thế giới này thật là nhỏ phải không?” Ngô Vũ đưa tay xoa xoa đầu, vẫn còn có chút hối lỗi.
“Vậy xe của anh đâu? Có phải cũng đỗ gần đây hay không? Hay là mất tiêu đâu rồi?” Cô gái Trung Quốc ấy đột nhiên hỏi một cách rất quan tâm. Như chợt tỉnh ra, trái tim Ngô Vũ lập tức đập rộn lên, cả hai người không hẹn mà cùng chạy đi tìm xe cho Ngô Vũ.
“Ha ha! Có phải là ở đây không?” Ngô Vũ nghe tiếng cười của cô gái vội vàng chạy lại, đó thật sự là xe của mình. Thì ra, nó đã bị một chiếc xe du lịch to lớn che khuất. Nhưng cô gái kia quả thật cũng là một người cẩn thận. “Thì ra xe của anh cũng là xe Focus của Ford sao? Lại cũng là màu bạc nữa, thật là giống y hệt xe của tôi, tại sao lại khéo như vậy nhỉ?”
Ngô Vũ cũng không nhịn được cười ha ha, anh không còn nhớ rõ đã bao tháng bao ngày rồi anh không cười một cách thoải mái như vậy.
Cô gái ấy chính là Nam Nam.
Theo cách nói của người Trung Quốc, lần đầu tiên gặp gỡ giữa anh và cô ấy như vậy là có duyên với nhau. Nam Nam cũng làm cùng một công ty với Ngô Vũ. Tuy cô sinh ra ở miền Đông Trung Quốc, nhưng nguyên quán của cha cô lại là người ở Hà Nam, nên đã dùng tên “Nam Nam” để đặt cho cô. Dáng người của cô gầy gầy, gương mặt thanh tú, ngoài cái mũi nhỏ thanh thanh nhìn giống với người phương Bắc ra, thì bất luận nhìn ở góc độ nào, cô cũng đều giống một người con gái phương Nam gốc. Tuy cô không thuộc hàng tuyệt sắc thiên hương, nhưng nhìn cô vô cùng hiền dịu ngọt ngào, trước đây khi còn ở trong nước, có người còn gọi cô là “tiểu Đặng Lệ Quân”. Cô có những cử chỉ, hành động vô cùng khoáng đạt, ăn vận nho nhã. Cô mặc áo gió và chân váy đen, kết hợp với giày cao gót, nhìn tổng thể toát lên phong cách nữ tính của một công chức. Lúc cô nhìn người khác, đôi mắt sáng long lanh, miệng khẽ mỉm cười, khiến cho người đối diện luôn cảm thấy cô là một cô gái nhỏ đáng yêu.
Sau khi Nam Nam tốt nghiệp khoa công trình ở một trường đại học danh tiếng ở Thượng Hải, liền đến nước Mĩ để tiếp tục làm nghiên cứu sinh, rồi lại học thêm hai bằng nữa về máy tính và quản lý. Sau khi tốt nghiệp, cô đã tìm được việc làm ở công ty này. Do là người thân thiết hòa nhã với mọi người, chịu khó làm việc, nên cô đã được thăng tiến rất nhanh. Bây giờ cô đang là quản lý cấp cao của công ty.
Từ sau lần gặp gỡ Nam Nam, Ngô Vũ bắt đầu nảy sinh chút tò mò đối với cô. Đầu tiên là anh cảm thấy rất hiếu kỳ với chiếc xe ô tô đó của cô. Nếu như nói mình lái chiếc xe nhãn Focus của Ford cùng một bậc với Civic của Honda, so với Corolla của Toyota thì kém hơn một bậc, và so với Camry cũng của Toyota thì kém hơn rất nhiều thì nghe còn có lí, đằng này Nam Nam đường đường là một người quản lý cấp cao đặc biệt của công ty, mà lại cũng lái chiếc xe giống mình thì thật đúng là hoang đường giống như trong truyện Nghìn lẻ một đêm vậy. Nếu như đó là một cách để cô có thể PR, cô không muốn lái xe của Nhật, thì trong những dòng xe của Mĩ, cô cũng có thể lựa chọn những dòng xe động cơ bốn kỳ vừa sang trọng thoải mái lại vừa an toàn cơ mà, hà tất cô phải chọn kiểu xe vừa rẻ tiền lại vừa hết sức nhàm chán như vậy? Nghĩ mãi mà anh vẫn không thể nào nghĩ ra được lý do vì sao lại như thế, càng nghĩ anh lại càng thấy tò mò. Và chính vì sự tò mò ấy mà Ngô Vũ đã để cho người phụ nữ đầu tiên này ngoài Tuyết Nhung ra bước vào thế giới của anh.
Nam Nam bắt đầu thông qua hệ thống hòm thư điện tử nội bộ của công ty gửi e-mail cho Ngô Vũ. Lúc này cô mới biết, từ trước đến giờ Ngô Vũ hoàn toàn không tham gia bất kỳ hoạt động đoàn thể nào của cộng đồng người Trung Quốc ở trong công ty, cô cảm thấy không thể nào tin được. Bởi vì trong những công ty lớn như thế này ở Bắc Mĩ, tuy người Trung Quốc ở trong các phòng ban nhỏ xem ra chỉ có vài ba người, không đáng để mắt đến, nhưng khi tập hợp tất cả những người Trung Quốc ở các phòng ban của công ty lại, thì cũng được một nhóm khá đông. Sau đó có một số người nhiệt tình, thích những hoạt động sôi nổi đã phát động thành lập những tổ chức như “Hiệp hội người châu Á”, “Hiệp hội người Hoa”, tổ chức định kỳ các loại hoạt động, trong những dịp nghỉ lễ tết tr