Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em

Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em

Tác giả: Liêu Uyển Hồng

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341481

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1481 lượt.

i Bắc Mĩ, tất cả đều bị chụp cho một danh xưng vô cùng đặc thù là: “Người đàn ông Bắc Mĩ dung tục”. Trong số những “Người đàn ông Bắc Mĩ dung tục” này, có một số người quả thực không chịu được sự cô đơn vò võ, phần lớn họ đều trở về nước nhờ người quen giới thiệu cho một cô gái xinh đẹp trẻ trung như tiên nữ rồi dẫn qua Bắc Mĩ. Còn những kẻ tuy cô đơn nhưng vẫn muốn ở Bắc Mĩ đợi ăn thịt thiên nga, thì không ngừng qua lại một trường đại học ở gần bên cạnh, trong số những sinh viên mới đến, nếu có những nữ sinh Trung Quốc đến từ đại lục thì bọn họ đổ xô đến cần cù chăm sóc với hy vọng có thể chinh phục được các cô gái đó. Nếu như sau một hồi bận bịu mà không thu được kết quả gì, thì những “Người đàn ông dung tục” này sẽ vùi đầu vào thế giới ảo ở trên mạng.
Sau khi biệt hiệu “Người đàn ông Bắc Mĩ dung tục” này bị các nữ sinh ở Bắc Mĩ phát minh ra không lâu, thì những “người đàn ông Bắc Mĩ dung tục” cũng rất nhanh chóng phát minh ra biệt hiệu “Người đàn bà Bắc Mĩ dung tục” để tặng cho những cô gái của mình và những cô không có đủ điều kiện “tam cao”.
Mỗi lần vào mạng của người Hoa nhìn thấy biệt hiệu “Người đàn ông Bắc Mĩ dung tục” này, trong lòng Ngô Vũ đều nghĩ, cái biệt hiệu này quy chụp lên đầu mình chẳng phải là vô cùng chuẩn xác hay sao? Không có Tuyết Nhung, không có tình yêu, không có động lực và mục đích sống, ở giữa mùa đông lạnh giá nơi tha hương đất khách này, muốn không làm người đàn ông dung tục quả cũng khó. Mỗi ngày, ngoài việc sáng chiều đi làm đối phó với việc ở công ty ra, thì anh toàn ở nhà ăn cơm, lên mạng rồi ngủ vùi.
Sau vài tháng, vào một buổi sáng thứ Bảy, khi anh đang miễn cưỡng tỉnh dậy vào lúc chính ngọ, đưa mắt nhìn ánh mặt trời chiếu rọi bên ngoài cửa sổ, rồi lồm cồm bò dậy ăn một bát mì úp, cảm thấy vẫn còn mệt mỏi rã rời như lúc ban đầu, anh lại lăn kềnh ra giường úp mặt ngủ vùi. Khi giật mình tỉnh giấc, thì đã hơn tám giờ tối. Lúc này anh mới uể oải lê những bước chân vẫn còn vô cùng mệt mỏi vào nhà vệ sinh để đánh răng. Dưới ánh sáng không quá rõ của ngọn đèn trong nhà vệ sinh, trong chốc lát anh bị hình dáng của chính mình trong gương dọa cho giật nảy mình: trên trán, khóe mắt, ở chỗ nào cũng xuất hiện đầy những nếp nhăn mảnh mảnh. Anh vừa đánh răng vừa cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối, nước mắt đột nhiên từ trong hốc mắt tứa ra. Một Ngô Vũ phong độ thanh thoát, thanh xuân tràn trề, tâm thế cao ngạo giờ đi đâu mất rồi? Nếu như tình yêu là một điều gì đó thần kỳ nhất, cao thượng nhất, tốt đẹp nhất của loài người trên thế gian, thì vì sao nó lại khiến cho một người đang có tuổi thanh xuân phơi phới như anh trở thành một ông lão gớm ghiếc như thế này? Làm sao nó có thể tàn nhẫn và thô bạo cướp đi sự sinh tồn và cuộc sống của anh?
Anh đánh răng xong, lúc buông bàn chải xuống, đột nhiên như tỉnh giấc từ trong mộng: Ta, Ngô Vũ, năm nay hai mươi sáu tuổi, không phải sáu mươi hai tuổi. Từ giờ trở đi, ta cần phải lấy lại dáng vẻ cần có của một chàng trai hai mươi sáu tuổi để tiếp tục sống cuộc sống của chính mình.
Và Ngô Vũ đã quen Nam Nam trong tâm thái như vậy.
Cũng giống như Ngô Vũ đã quen Tuyết Nhung trong một buổi chiều bình thường đến độ không thể bình thường hơn. Lúc anh và Nam Nam gặp gỡ nhau cũng là một buổi chiều bình thường như thế. Ngày hôm đó, khi Ngô Vũ nhìn thời gian ở trên màn hình máy tính trong phòng làm việc của anh ở công ty, năm giờ đúng. Đã đến giờ tan tầm. Các đồng nghiệp rất nhanh ai cầm túi xách của người ấy, trong chốc lát đã về sạch cả, chỉ còn lại mỗi mình Ngô Vũ chậm rãi cặp các tài liệu lại, sau khi xem xong những tin tức mới nhất trên CNN, mới chậm rãi rời khỏi tòa nhà cao tầng của công ty. Mấy ngày gần đây, anh luôn cố gắng để chính bản thân mình bước những bước đi của một chàng trai hai mươi sáu tuổi nên có trên đường. Tất cả quần áo của anh trước khi đi làm đã được đem đến cửa hàng giặt đồ giặt là sạch sẽ, trên quần áo vẫn còn lưu lại một chút mùi hương thoang thoảng khiến cho anh cảm thấy tinh thần thêm phấn chấn, đầu tóc cũng đổi mới rực rỡ hơn. Từ đây, anh chàng Ngô Vũ hai mươi sáu tuổi sẽ sống vì chính mình, sẽ nói lời “xin lỗi” với những “người đàn ông Bắc Mĩ dung tục”.
Anh vừa đi vừa nghĩ, tối nay mình đến chỗ nào để ăn tối đây? Mình tự nấu lấy ăn hay đi ăn ngoài quán? Nếu như mình tự nấu, thì trong tủ lạnh còn những gì nhỉ? Cà chua có thể đã sớm bị hỏng rồi. Rau xanh thì vẫn còn một chút, nhưng thịt gà để trong ngăn đá tủ lạnh còn chưa lấy ra ngoài để rã đông, bây giờ trở về mới lấy ra thì chắc chắn là không kịp. Nếu như ra ngoài ăn, lần trước đã ăn ở một quán ăn tự chọn mới mở chẳng ra làm sao cả. Còn buổi chiều, anh bạn cũ người Mĩ Tony giới thiệu một nhà hàng Thái Lan nhưng hình như phải lái xe đi rất xa, có nên đi không nhỉ?
Anh vừa nghĩ vừa đi đến bên cạnh chiếc xe Ford màu bạc khiêm tốn của mình, đưa tay mở cửa xe.
“Ối! vừa thò đầu vào trong xe, anh đã kêu lên kinh ngạc. Ở trên kính chiếu hậu của xe treo một đôi bông tai thạch anh hình quả trám. Đây nhất định không phải là xe của mình rồi! Anh kinh ngạc th