Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mơ Về Phía Anh

Mơ Về Phía Anh

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341451

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1451 lượt.

ứ, nói ra sẽ khiến bạn chết khiếp đấy. Hùng biện chính là:
Cái gì? Bạn không chết khiếp sao? Vậy thì tôi sẽ nói cho bạn biết hậu quả của việc không chịu trầm lặng:
Tai vách mạch rừng
Họa ra từ miệng
Còn nói gì nữa không?
Không nói nữa. Nhưng tại sao người Trung Quốc lại tôn sùng sự trầm lặng?
Bởi vì tổ tiên của chúng tôi tôn sùng sự trầm lặng.
Trầm lặng chính là sự khinh mạn ở mức cao nhất.
Như mọi người trên thế giới đều biết, người Trung Quốc là người ồn ào nhất trên thế giới. Một đám người hát hò ồn ào trong quán rượu chắc chắn chỉ có thể là người Trung Quốc. Ở một số quán ăn phương Tây, cứ thấy người Trung Quốc là lập tức sắp xếp họ ngồi vào cái bàn thật tách biệt với xung quanh. Bởi vì sao? Bởi vì người Trung Quốc rất ồn ào.
*
* *
À, thì ra sự trầm lặng của người Trung Quốc là có tiền đề. Trầm lặng là đang quan sát đối phương. Trầm lặng cũng có nguyên nhân.
Đàn ông trầm lặng trước mặt đàn bà.
Chồng trầm lặng trước mặt vợ.
Con cái trầm lặng trước mặt bố mẹ.
Nhân viên trầm lặng trước mặt ông chủ.
Còn anh, chính là sự trầm lặng của một người đàn ông trước mặt đàn bà.
Nhưng anh... đã từng không trầm lặng.
Mấy ngày trước, chính vào mấy ngày trước, người mà hết lần này đến lần khác gọi điện thoại đến cho tôi chẳng nhẽ không phải là anh? Người mà cứ gọi điện thoại là buôn cả tiếng đồng hồ đó chẳng nhẽ lại không phải là
Mới có mấy ngày nhỉ? Anh đã biến ngay thành một con quái vật nuốt bóng, há cái miệng đen sì, rộng ngoác của mình ra... tôi ném câu nào ra anh nuốt luôn câu đó, nhất quyết không chịu ném trả. Anh ấy không muốn nói chuyện với tôi sao?
Có chuyện gì thế nhỉ? Bị ốm chăng? Lái xe mệt quá chăng? Hay là tôi có chỗ nào đắc tội với anh?
Làm gì có, tôi chẳng đắc tội gì với anh cả. Ngày hai mươi, lần đầu tiên hẹn hò, cuộc hẹn kéo dài đến tám tiếng đồng hồ. Ngày hai mốt, anh gọi điện thoại đến, nói chuyện gần hai tiếng đồng hồ. Mới có mấy ngày nhỉ? Giữa khoảng thời gian đó đã có chuyện gì xảy ra rồi...
Khoan đã... giữa khoảng thời gian đó còn có chuyện gì xảy ra. Buổi tối trước khi anh xuất phát đã gọi điện cho tôi…
- Ngày mai anh sẽ đến bang H thăm mấy người thân. Lúc anh mới đến Mỹ, anh đã ở trong nhà họ, họ đối xử với anh rất tốt. Anh thường gọi họ là bố mẹ…
- Hả? Vậy thì nên đến thăm hỏi họ một chút, dù sao cũng là lễ Tạ ơn mà...
- Em... tối nay có thể qua... giúp anh... packing (thu dọn hành lí) một chút được không?
- Em? Tối nay á? Bây giờ sao?
Khó xử. Tương đối khó xử.
Trời đã tối đen, cơn mưa mùa đông lất phất, đường chắc chắn rất trơn, mà đường đến chỗ anh thì vô cùng ngoằn ngoèo, lên núi xuống ghềnh, lại còn phải đi men theo con đường một làn ven hồ. Tôi sợ nhất là những con đường kiểu này, phía trước mà có xe tiến lại, đèn xe chiếu sáng một cái là tôi chẳng nhìn thấy gì hết, rất dễ xảy ra tai nạn giao thông... hoặc là lao thẳng xuống hồ.
Khả năng nhớ đường của tôi rất kém, nhất là khi tôi ngồi trên xe mà người khác lái, lúc ấy tôi không thể nhớ đường, mặc cho ai muốn dẫn đi đâu thì đi. Mà đến nhà anh đều không phải là tôi tự lái xe, giờ tôi chẳng thể nào nhớ đường tới nhà anh nữa. Điều quan trọng hơn là, tôi đang đắp mặt nạ, mặt mày trông như con quỷ, làm sao có thể ra ngoài gặp người khác được?
- Em... à... làm sao em giúp anh packing được? Em không biết đồ đạc anh để đâu, lại chẳng phải liên tục hỏi anh ấy chứ? Thế thì chi bằng anh tự mình packing cho nhanh…
- Thế cũng được, vậy để anh tự packing vậy! Bye!
- Bye!
Lẽ nào anh ấy tức giận rồi sao?
Còn chưa lấy tôi về đã muốn tôi chăm lo cho cuộc sống của anh rồi sao? Anh sống độc thân đã ngần ấy năm rồi, tự lái xe đi du lịch chắc không ít lần? Chẳng nhẽ không phải toàn là tự anh packing hay sao? Vậy thì anh ấy gọi ai tới packing cùng nhỉ?
Khoan đã... khoan đã... chính bởi vì packing là một chuyện nhỏ, mà bản thân anh chắc chắn tự biết packing, vì vậy anh ấy gọi tôi qua packing chắn chắn chỉ là một cái cớ. Lúc nào không packing lại đi packing đúng vào nửa đêm nửa hôm? Muộn như vậy qua đó, chẳng nhẽ định packing xong sẽ để tôi tự lái xe về nhà lúc nửa đêm nửa hôm?
Chắc chắn là không rồi.
Xem ra anh ấy... có dụng ý khác, chắc là muốn tạo dựng một bộ phim sex rồi.
Anh không giống như những anh chàng trước đây tôi từng hẹn hò. Những người ấy muốn làm gì đều hiện rõ ở trên mặt, cũng viết hẳn lên miệng. Thì vốn dĩ những chuyện rõ ràng như vậy... sao còn phải úp mở, che đậy làm gì? Bọn họ muốn cái gì tôi đều biết hết, tôi cũng muốn nhanh chóng thỏa mãn chút mong muốn ấy của họ để thoải mái yêu đương.
Nhưng anh ấy thì khác, anh ấy là một người đàn ông Trung Quốc truyền thống, làm chuyện gì cũng rất coi trọng tính hàm súc, gặp chuyện gì cũng chỉ cần nói ba câu là có thể biểu đạt hết suy nghĩ. Chỉ có điều người nghe có ngộ ra được hay không mà thôi.
Chắc chắn là như vậy rồi! Chuẩn bị phải xa nhau mấy ngày rồi, trước khi đi muốn có một đêm lãng mạn. Đàn ông mà, ai chả có ham muốn. Ở bên cạnh người đàn bà mà anh không yêu chắc anh phải cố “n