Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341240

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1240 lượt.

uột!” rồi giẫm đạp lung tung lên đôi giầy của Đại Thần. Tiếp theo, ta quay đầu lại đối mặt với hắn, nhìn hắn. Không sai! Đã bao nhiêu năm rồi mà ta vẫn không có chút tiến bộ nào! Nhưng ta tin tưởng sức lực của ta hoàn toàn đối lập với khi còn bé. Hắn nhất định sẽ rất đau…
Thật không muốn nhìn thấy vẻ mặt của hắn nữa. Ta quay đầu lại nhìn sang cô gái kia, suy nghĩ một chút rồi cười cười, “Anh ấy muốn nói anh ấy không thích cô, muốn cự tuyệt cô.” Sau đó ta lại suy nghĩ một chút, “Nhưng tôi nghĩ, không sao đâu, dũng cảm tiến lên đi, không nên vì một câu nói mà từ bỏ!”
Sau đó ta quay đầu lại nhìn Đại Thần, dừng một chút rồi nói tiếp, “Ngày đó anh chỉ mới trả lời em câu hỏi thứ ba, nói anh sẽ theo đuổi em. Thế nhưng, anh còn chưa trả lời, anh có yêu em không.”
Ta nói rất thản nhiên. Nhưng màn trình diễn máu chó vừa rồi, tiết mục máu chó vừa rồi đã hấp dẫn sự tò mò của mọi người, chỉ thiếu điều không có vây quanh mà xem thôi. Nhưng ta làm lơ, bởi vì mùi máu chó hoàn toàn không thể đả động được hắn.
Vấn đề này phải hỏi đến cùng. Bởi vì ta còn nhớ rõ ngày đó ta nhìn lén lúc Đại Thần nói lời yêu với cô gái kia, diễn cảm của hắn, nhạt nhẽo mà xa cách.
Nhưng ta thừa nhận, hắn đối với ta khác hẳn người thường. Từ đầu đến cuối, hắn luôn dùng những lời lẽ quanh co lòng vòng để nhắn nhủ cho ta biết ý tứ chân chính của hắn, chứ chưa bao giờ thật sự nói dối ta. Bởi vì với một người hiểu rõ nói dối cũng chẳng có ý nghĩa gì, hắn tuyệt đối sẽ không làm mấy chuyện như vậy.
Cho nên, khi ta hỏi điều này lần đầu tiên, hẳn chỉ mỉm cười, bảo trì trầm mặc.
Trầm mặc là bởi vì, hắn cũng chưa từng suy nghĩ đến vấn đề này.
Nhưng khi hắn trả lời cho ta câu hỏi thứ ba, ta biết, hắn đã có đáp án của hai câu hỏi trước…
Quả nhiên, hắn nhàn nhạt mỉm cười, nói: “Sẽ yêu.”
Sẽ yêu, sẽ yêu em ư. Hắn đã nói như thế đấy.
Thế nhưng vì sao tim của ta không đập nhanh, không cảm động. Ta nghĩ ta chưa từng coi hắn là đối tương yêu đương. Làm bạn thì được, thậm chí là bạn bè thân mật cũng không có vấn đề gì. Nhưng làm người yêu, làm người để chung sống cả đời, sẽ mệt chết đi được.
“Heiz,” Ta nhẹ nhàng thở dài một hơi. Thật ra, ta cũng là một kẻ bốc đồng. “Cho nên, sẽ, có nghĩa là rất có khả năng bị gạt bỏ đúng không?”
Hắn đột nhiên dừng một chút, sau đó nhìn cô gái kia, nho nhã lễ độ nói: “Xin lỗi, có thể ra trước quầy hàng kia chờ anh một chút được không?” Ý muốn nói cô ta tránh mặt đi một lát.
Thật ra nếu loại trừ sự phúc hắc của hắn, hắn cũng là một người rất thân thiện hòa đồng. Ta đoán rằng bọn họ đã hẹn hôm nay gặp mặt, sau đó nhân dịp sự xuất hiện của ta mà thuận tiện từ chối. Nhưng căn cứ vào lễ phép, cũng đã định sẽ đưa cô ta về đến nhà… Không biết rằng làm vậy, trái lại còn tổn thương người ta hơn.
Cô gái kia nghe lời mà tránh đi. Chúng ta cũng rời khỏi khu trung tâm thương mại, đi đến một khoảng trống có bức tường dựng bằng thủy tinh.
Bởi vì khoảng sân bên dưới của trung tâm mua sắm có một hồ phun nước công nghệ cao, cứ theo thời gian mà biến hóa, phun ra những cột nước khác nhau. 12 giờ mới là thời gian bắt đầu biểu diễn. Cho nên bức tường bằng thủy tinh này thường là nơi dừng chân của những người muốn xem cột nước biểu diễn bên dưới.
Đại thần nhìn ta, duy trì nụ cười, “Thật ra trong chuyện này, em và thái độ của em đều khiến anh nghi hoặc.”
“Thế nhưng,” Giọng nói của hắn đột nhiên đè nặng, ánh mắt chăm chú khác thường, hoàn toàn không giống trước kia. “Chúng ta không nên bỏ qua bất cứ một khả năng nào. Bởi vì…” Vương tay xoa xoa đầu ta, trả lời câu hỏi đầu tiên của hôm đó, hắn nói: “Anh nghĩ là, anh thích em.”
“…” Ta thật sự đã dự đoán được hắn sẽ nói như vậy. Nói thật, ta cũng thích hắn, thế nhưng cũng hết cách. Ta nhìn thấy hắn cũng không hưng phấn như nhìn thấy Nghiêm Tử Tụng, cũng không cảm thấy chỉ trong nháy mắt tim đập nhanh hơn, hít thở không thông. Ta càng không muốn trêu đùa Đại Thần… Ta hít vào một hơi. Thật ra, ý tứ của ta đã được nhắn nhủ hết rồi. Ta cũng hiểu được, hắn đều nhận thấy cả. Sau đó, ta nhún vai: “Em nghĩ, đừng để cô ta chờ đợi quá lâu…”
Đại Thần nhàn nhạt nhìn ta, “Hắn thậm chí còn không nhìn thấy rõ em.” Sau đó lại nhếch miệng cười, “Anh đi đây, tối nay sẽ gọi điện thoại cho em.”
Ta cười cười. Từ bỏ đi, bởi vì nhà ta rất kỳ quái. Từ khi điện thoại riêng bị hư, cũng lười không chịu sửa. Dù sao ba mẹ ta cũng dùng di động hết rồi. Công năng của điện thoại di động hay điện thoại nhà đều giống nhau. Bình thường ngoài cửa hàng cũng có điện thoại, nhưng không có ai tìm ta.
Tạm biệt Đại Thần, ta đoán rằng Nghiêm Tử Tụng đã bỏ trốn mất dạng rồi, quyết định tự mình đi tìm mua đồ sứ. Nhưng vẫn men theo hướng hắn đã bỏ đi mà tiếp tục đi tới, lại phát hiện hắn như hạc giữa bầy gà, đứng tựa vào tay vịn của thang cuốn tự động ngay đầu tường thủy tinh. Dáng vẻ tùy ý, chỉ là hơi có chút mất kiên nhẫn, giống như… đang đợi ai đó?
Khụ, chờ ta sao?
Ta thật vô cùng bất ngờ, sau đó bay qua, trực tiếp đặt câu hỏi: “Nghiêm Tử Tụng, sao anh còn chưa đi?”
Hắn thong thả


Polly po-cket