Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341242

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1242 lượt.

hái dương. Khuỷu tay treo trên cao, hơi nhíu mày. Vừa ra vẻ trầm tư, vừa lẳng lặng mở miệng: “Đầu tôi còn đang choáng…”
Một lát sau, hắn mới chậm rãi nhìn về phía ta, phun ra một câu, trong giọng nói có một loại áp lực sâu sắc: “Cô nói cô không biết…”
Buông tay, “Thì đó, em không biết mà ~”
“Lúc nãy cô cũng nói là cô không biết…”
“Lúc nãy, đầu tiên em nói là ‘Không’, sau đó nói với anh là em ‘Biết’…” Chớp mắt vô tội mấy cái. Ngươi nhìn đi, người thành thật như ta thế này, có phải đã tuyệt chủng hết rồi không.
“Tương Hiểu Mạn.” Nghiêm Tử Tụng chậm rãi hít một hơi, nhưng có lẽ vì phải lấy đại cuộc làm trọng, hắn mở miệng nói: “Cô, cút sang một bên cho tôi.
“Ồ.” Ta thoái vị.
Sau đó, hắn lại đeo mắt kính lên, hết sức chuyên chú PK với Đại Đông.
Lần này ta rất ngoan, không hề quấy rầy bọn họ, hơn nữa còn chăm chú theo dõi cách ấn phím thao tác của Nghiêm Tử Tụng, lải nhải ghi nhớ. Cũng chẳng có gì khó, chỉ cần biết cách thao tác, ta sẽ làm được!
Đúng vào lúc này, nhân vật to con lực lưỡng của Đại Đông, hung hăng đánh cho nhân vật cơ bắp của Nghiêm Tử Tụng một quyền.
Ai u uy a!
Ta thật đau lòng thay cho Nghiêm Tử Tụng.
Chẳng những lượng máu bị hạ đáng kể, không phải ta nói xui… mà nhìn toàn cục, hắn còn có vẻ bị vây trong thế hạ phong.
Tuy bề ngoài của Đại Đông có vẻ kềnh càng nhưng kỹ thuật của hắn cũng có thể bù đắp những chỗ thiếu hụt của vẻ bề ngoài.
Nhưng mà, cái kiểu luôn chậm rì rì của Nghiêm Tử Tụng, cho dù bị đánh cho té ngã nhiều lắm cũng chỉ khiến hắn hơi nhăn nhăn mặt, nhíu nhíu mày, giọng điệu có hơi không kiên nhẫn một chút mà thôi. Ngay cả khi bị ta khiêu khích như vậy mà cũng tức đến nỗi mất hết khống chế.
Hắc hắc, muốn nhìn thấy dáng vẻ mất hết khống chế của hắn không?

Ta len lén giơ tay lên.
“Này!” Chú em họ Bạch đột nhiên nhìn ta đầy cảnh giác, “Sao tôi cứ thấy vẻ mặt của cô bây giờ tà ác thế nào ấy nhỉ?”
“Hả?” Ta giả ngu, “Tôi đang cười rõ tươi thế này cơ mà…”
Chớp mắt nhìn hắn: Biến thái à ~
Tối nay ánh sao xán lạn!
Tất cả đều trong dự định!
Vì vậy, ngay khi nhân vật của Nghiêm Tử bị đá trúng một cước gần như trí mạng, ta cười khẽ, tiến lên, hai tay nhanh như chớp tháo mắt kính của hắn xuống –
“Tương Hiểu Mạn!” Nghiêm Tử Tụng quả nhiên phản ứng linh mẫn, rống lên một tiếng rung trời!
Sau đó, hắn đứng lên xoay người lại, muốn trừng mắt nhìn ta. Nhưng bởi vì thị lực có vấn đề nên chỉ có thể nheo nheo con mắt, tận lực điều tiết để nhìn cho rõ mặt ta – Có lẽ muốn nhìn cho rõ ràng xem kẻ nào dám làm cho hắn bốc hỏa.
Ây dza, biểu tình còn chưa đủ, còn chưa đủ yêu!
Ta cười cười, kêu lên một tiếng kinh ngạc “Ây dza ~” rồi nhẹ nhàng chậm rãi phà một làn hơi lên hai tròng kính, dùng góc áo nhẹ nhàng lau đi lau lại một chút. Sau đó vô tội nhìn sang quần chúng khán giả đang há hốc mồm kinh ngạc, nhún nhún vai, thản nhiên nói: “Hình như bên trên có bụi…”
Người ta cũng chỉ lo lắng ngươi không nhìn thấy rõ thôi mà…
Hơn nữa, dựa vào cái gì muốn Yêu quái đại nhân nhà ta bại trận trước cái tên Đại Đông đó chứ!
Chờ Nghiêm Tử Tụng bước vào con đường diệt vong tất yếu rồi, ta không thèm nhìn đến ai, nhanh chóng đón nhận bộ điều khiển của hắn, cười cười: “Không sao, em sẽ báo thù cho anh!”
Sau đó tùy tiện bước qua ngồi vào chỗ của game thủ, hùng hổ: “Anh!” Ngón tay chỉ thẳng vào Đại Đông, “Nếu là đàn ông thì chơi một ván!” Tiếp đó tươi cười đến mức mặt mày rạng rỡ “Ai thua thì phải leo ba tầng lầu!” Suy nghĩ một chút, giơ lên hai ngón tay, hiên ngang nói tiếp: “Hai mươi lần!”
Quay đầu lại giúp Nghiêm Tử Tụng đeo lại mắt kính, ở trước mặt hắn mỉm cười ngọt ngào, chớp chớp mắt: “Thấy rõ rồi chứ, em mà thắng, anh phải theo em đi đồ sứ đó.”
Gào khóc, nếu như ta và hắn cùng nhau đi chọn mua quà tặng kỷ niệm ngày kết hôn cho cha mẹ ta, nhất định sẽ vô cùng – đặc biệt – có ý nghĩa!
***
Giúp Đại Đông giảm béo, cảm giác thật là sướng!
Chú em họ Bạch hưng phấn thấy rõ, có lẽ là vì đã hoàn thành nhiệm vụ giám sát ~
Ta happy theo Yêu quái đại nhân… sai rồi, là hắn theo ta đi mua đồ sứ.
Không ngờ, rõ ràng nhìn thấy một đôi nam nữ từ đằng trước đi tới, nhưng vừa xoay người lại, đã không kịp…
Nam chính là đại thần, ta quen, nhưng nữ chính thì chưa từng gặp qua, phong thái nhã nhặn, ngũ quan thanh tú, đặc biệt là khí chất rất sạch sẽ.
Ặc, Đại thần, hắn rốt cuộc từ bỏ một cây (chính là ta đây) để đi tìm khu rừng của hắn rồi sao?






Bình Phong
Yêu quái đại nhân đương nhiên không hề để ý gì tiếp tục đi tới, vẫn dáng vẻ chẳng coi ai ra gì trước sau như một.
Ta cũng chần chờ một chút, bởi vì Đại thần hình như vừa liếc mắt nhìn thấy ta, nhưng bây giờ lại chẳng hề nhìn ta. Vì vậy, ta cứ băn khoăn mãi không biết có nên chào hỏi hay không, dù sao cũng đã quen biết lâu rồi.
Lại nghĩ quân tử bình đẳng, cho nên liền ưỡn ngực, chuẩn bị gọi một tiếng ‘sư huynh’. Nào ngờ cô gái bên cạnh Đại Thần lại lên tiếng trước ta, còn kèm theo một nụ cườ


Pair of Vintage Old School Fru