Tác giả: Trùng Tiểu Biển
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341241
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1241 lượt.
i vô cùng thanh nhã: “Nghiêm Tử Tụng.”
Ồ, hình như có quen Yêu quái đại nhân. Vì vậy, hắn thoáng dừng lại, nghiêng trán sang một bên liếc nhìn người trước mặt như đang suy nghĩ xem đó là ai. Nhưng không hề xuất hiện cử chỉ nghiêng người về phía trước tìm tòi nghiên cứu.
Nhưng Đại thần đột nhiên bước lên mấy bước khóa chặt lối đi. Cả thân hình cao lớn ngáng trước mặt ta, nhàn nhạt mở miệng: “Điện thoại tắt máy?”
“Á! Tắt máy?” Ta trừng mắt to giả ngu, chớp chớp, sau đó ra vẻ chắc chắn. “Hẳn là nó bị hết pin rồi! Em về nhà sẽ sạc pin ngay!” Nhưng ta khẳng định là ta không mang cục sạc về! Sau đó âm thầm gật đầu bật hơi trong lồng ngực: Tính canh ta hả, thật hồ đồ ~
“Có cục sạc không?” Đại Thần vừa liếc mắt đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng ta, một lời nói toạc ra.
Dáng người cao lớn của Đại Thần đã chặn đứng tầm nhìn của ta, nghiêng người qua mới thấy được đôi chân của Yêu quái đại nhân vẫn đang đi về phía trước, không hề đợi ta. Mà người trong trung tâm thương mại càng lúc càng đông, sợ rằng cứ tiếp tục đứng đây thì hắn sẽ biến mất vào đám đông mất thôi… Nhưng Đại Thần vẫn còn ở đây… Phiền muộn thu tầm mắt, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Đại Thần, “Đợi về nhà đã.” Đáng tiếc, nhún nhún vai, lắc đầu thở dài: Heiz, thật đáng buồn.
Sau đó, ta nhìn sang cô gái bên cạnh, len lén hỏi nhỏ: “Bạn gái anh hả?”
Không ngờ hắn cười khẽ, gập cong người để kề sát vào bên ta: “Em đoán xem…”
Ta đoán? Hắc, vậy –
Ngay sau đó, cánh tay hắn đột nhiên nắm vai ta, cố sức kéo ta đứng sát vào lồng ngực hắn, cùng ta đồng thời hướng mặt về phía nữ sinh kia. Sau đó, mặt không đỏ, hô hấp vẫn đều đều, cười nhẹ tuyên bố: “Được rồi, giới thiệu một chút. Đây chính là nguyên nhân khiến anh phải phụ lòng các cô gái khác.”
“…” Cô gái kia chưng hửng, dáng tươi cười đột nhiên cứng ngắc lại, tựa hồ như hoàn toàn không tìm lại được giọng nói của mình.
“Nhưng…” Những lời này thật sự đả kích ta rồi. Không ngờ Đại Thần lại không để lại dấu vết nhẹ tay đè lên gáy ta, dùng lực đủ để ta không thể nào tránh ra được, cũng vừa vặn ngăn không cho ta mở miệng. Sau đó, giọng nói ôn nhuận mà đúng trọng tâm của hắn tiếp tục vang lên: “Cho nên, xin lỗi.”
Đại Thần lại lấy ta ra làm bình phong rồi…
Lại nghĩ không biết Nghiêm Tử Tụng có quay đầu lại xem náo nhiệt hay không… Gào khóc, ngươi nói xem, bây giờ ta mà đánh rắm được thì tốt biết mấy a. Đáng tiếc, cái này cũng không phải năng lực chủ quan của ta có thể khống chế được.
Ngửi thấy hơi thở nhàn nhạt tràn ngập trên người hắn. Trước đây, cho dù trời có nóng bức đông đúc cỡ nào, cơ thể hắn cũng chưa từng có mùi mồ hôi hay dính nhớp. Cho tới bây giờ lúc nào cũng giữ cho cơ thể sảng khoái sạch sẽ. Thật ra, hương vị này đối với ta rất quen thuộc, bởi vì ta đã quen biết hắn nhiều năm rồi. Nhưng chỉ trong giờ khắc này, ta đột nhiên có cảm giác bài xích. Nói thật ta cũng không thích lắm cái kiểu cường thế của hắn, làm như ta là vật sở hữu của hắn không bằng…
Trung tâm thương mại rất đông đúc, người qua qua lại lại, bên tai nghe được hàng đống tiếng ồn ào ầm ĩ… Tất cả điều này trước kia đều khiến ta hưng phấn, dâng trào, bây giờ lại làm ta cảm thấy khó chịu.
Thật ra, ta thích đám đông, thích tranh cãi ầm ĩ, thích lối sống khoa trương, cảm thấy càng loạn càng vui. Nhưng lớn dần theo năm tháng, mẹ ta càng ngày càng nhắc đi nhắc lại bên tai, nói con đã trưởng thành rồi, đừng cứ điên điên khùng khùng mãi như thế, nói con phải chú ý một chút, đừng có nghe tay này lọt sang tai kia nữa.
Ta cũng đã cho rằng những gì ta nghe được từ tai này đều chạy qua tai kia đi ra mất tiêu. Nhưng gần đây công năng bài tiết của tai không được tốt, những lời nói đó không ngờ lại chưa từng đi ra ngoài.
Ta còn nhớ mẹ ta nói: “Khi còn nhỏ người ta cũng đã nói con bướng bỉnh rồi, nhưng miễn cưỡng còn khen con một câu dễ thương. Nhưng bây giờ đã lớn tướng rồi, đừng có như ngày xưa bất cứ cái gì cũng không cần chịu trách nhiệm nữa. Chúng ta cũng đã hết trách nhiệm giám hộ con rồi.”
Bà nói: “Tiểu Mạn, con đã lớn rồi, phải khôn lên một chút.”
Bà còn nói: “Tiểu Mạn, con cần phải biết cân nhắc.”
Vì vậy ta phát hiện, ta thật sự bắt đầu biết cân nhắc. Ta đau lòng phát hiện, con đường từ từ phát triển lên biến thái của ta đã bắt đầu xuống dốc không phanh. Hiện trường thi công biến thái cũng xuất hiện rất nhiều vết lún. Bây giờ, ta tuyệt đối đang phải đối mặt với thung lũng cuộc đời. Ta đang suy nghĩ, có đúng là sau đó, ta không thể gượng dậy nổi hay không…
Heiz, ta bi thương, ta thê thảm, ta nghèo túng…
Cuối cùng ta nghĩ, ta đang nỗ lực chứng minh cái gì. Chứng minh con người có thể sống phóng túng cả đời, thong dong cả đời sao? Nhưng thật ra, cuộc sống của chúng ta có gì khác với người bình thường? Sinh ra học đi học nói, sau đó học tiểu học, học trung học rồi lên đại học. Các loại số liệu đều cho thấy, ta chính là hàng nhái kém chất lượng trong truyền thuyết.
Nhận thức này khiến ta có chút uể oải. Ta phải tiết hận!
“Ây dza!” Vì vậy, kích phát tiềm lực, đẩy Đại Thần ra, “Con chuột, con ch