Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt
Tác giả: Trùng Tiểu Biển
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341221
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1221 lượt.
ng con cam đoan sẽ không tránh né những chuyện không thuần khiết!”
Bán cao! Trong lòng ta muốn nói cái kia cơ, “Con muốn nói, hai chúng con sẽ tránh làm những chuyện không thuần khiết!”
“…”
“Tương Hiểu Mạn,” Nghiêm Tử Tụng đột nhiên nhảy ra nói một câu, dáng dấp cũng mơ hồ tiết lộ vài phần chịu không nổi, ánh mắt ra hiệu cho ta cứ để hắn nói. Sau đó, hắn nhìn ba mẹ ta, dáng dấp rất giống một phát ngôn viên ——
“Cô ấy muốn nói, chuyện thuần khiết, chúng cháu mặc kệ.”
“…”
“…”
“…” Ngươi thật bá đạo.
Ngao ô ~ Nghiêm Tử Tụng, anh muốn làm chuyện gì không thuần khiết chứ…
***
Tối hôm đó, tất nhiên là chuyện gì chúng ta cũng không làm.
Đêm giao thừa, mẹ nể mặt ta, cho Nghiêm Tử Tụng ngủ lại trong phòng khách một đêm.
Trước đó, ta cũng đã đưa hắn đến phòng ta tham quan một chuyến.
Đây là lần đầu tiên trong đời ta để cho người khác (trừ ba ta) vào phòng mình.
Phòng ta rất ngăn nắp, không có lấy một hạt bụi. Về điểm này, có lẽ những ai quen biết ta đều không thể tin nổi.
Thật ra cũng không có gì đáng phải kinh ngạc. Năng lực kháng bẩn của ta cũng chẳng mạnh hơn bất cứ ai, chỉ là ta nghĩ, có lúc rảnh rỗi, dọn phòng một chút cũng không phải là việc gì khó khăn.
Ta còn nhớ khi ta còn bé đã từng nói, lớn lên ta phải làm một người vợ tốt!
Mấy loại công việc như ra chợ bán thức ăn, tự đứng trên đôi chân của mình đặc biệt rất có cảm giác thành tựu.
Hắn vào phòng ta, nheo mắt nhìn xung quanh một lượt, sau đó nhìn chiếc giường hay dẫn người ta đến những suy nghĩ sâu xa kia, lại sờ sờ cái bàn học của ta, rồi đứng yên tại chỗ.
Hắn nói: “Gian phòng này trông có vẻ rất lâu năm.”
“Nhìn ra rồi sao?” Ta cười cười. Từ khi sinh ra ta đã ở đây rồi.
Mấy năm nay, giá nhà càng ngày càng tăng. Mẹ ta tiết kiệm đến mức rỗng ruột mới để dành được một số tiền. Ban đầu định mua nhà, nhưng bà than đắt không chịu mua. Kết quả, số tiền đó cộng cả tiền lãi ngân hàng, bây giờ nhiều lắm cũng chỉ mua được một căn nhà nhỏ như cái WC trong tiểu khu, còn phải trả thêm một nghìn đồng tiền phí quản lý nữa.
Vậy mới nói, người tính không bằng trời tính.
Hắn nhẹ nhàng đi đến bên giường ta, ngồi xuống. Sau đó, nghiêng đầu nhìn ta, đột nhiên hỏi: “Tương Hiểu Mạn, chúng ta có thể tiến xa nữa không?”
“…” Không hiểu vì sao ta lại bị câu nói này cảm động. Ta cũng đi qua, ngồi xuống ở đầu giường bên kia, đối diện với hắn. Sau đó ta nói, “Nghiêm Tử Tụng, anh có thích em không?”
Hắn không trả lời, nhưng ta cảm giác được bầu không khí trong phòng hơi trầm xuống. Cánh tay ta chống ở bên giường, đột nhiên bị hắn nắm lấy.
Rất ấm áp, đuổi đi trời đông giá rét.
Hắn còn nói, “Anh không có tiền.”
“Vậy sau này?”
“Anh sẽ kiếm.”
Ta trầm mặc một lúc, “Ừm.”
Ta biết, vậy là hắn đã hứa hẹn với ta.
Rất đáng cho ta nuôi hắn cả đời.
Ta nghiêng mình, dựa nửa người tựa vào vai hắn. Mãi cho đến khi không chịu nổi hình ảnh mẹ ta cứ thường xuyên đi tới đi lui ngoài phòng, bèn nhảy phắt lên, cố sức đóng cửa, khóa trái lại.
Quay đầu lại, nở nụ cười rất dâm, còn chà xát hai tay, “Nghiêm Tử Tụng, chúng ta làm chuyện không thuần khiết đi!”
“…”
Mẹ ta bắt đầu cố sức gõ cửa.
Sáng sớm mùng một tết.
Ta tỉnh dậy trong lòng Nghiêm Tử Tụng.
Đương nhiên, cái gì cũng chưa từng làm.
Thời tiết rất đẹp, ngoại trừ một chút gió lạnh, nhưng ánh mặt trời soi sáng càng lộ ra vài phần ấm áp.
Đôi mắt thâm quầng của mẹ ta thật khiến cho mọi người kinh hoảng. Nhưng ta hiểu rõ nguyên nhân bên trong, cho nên cũng không hề lo lắng chút nào.
Hắn nhàn nhạt liếc mắt nhìn Nghiêm Tử Tụng đang đi bên cạnh ta, vẫn duy trì dáng vẻ tươi cười như trước, rồi chậm rãi đi về phía chúng ta.
Chẳng rõ vì sao, ta đột nhiên có chút khẩn trương.
Ta cảm giác chỉ trong chớp mắt, Nghiêm Tử Tụng đột nhiên có chút căng thẳng, bất giác đi lên phía trước một bước, hơi đưa người che chắn ta ở phía sau.
Tất cả, đều giống như xuất phát từ tiềm thức của hắn.
Đại Thần chậm rãi đi đến, sau đó nói: “Chúc mừng năm mới, tiểu sư muội.”
“Chào sư huynh.” Ta cũng nặn ra dáng vẻ tươi cười, “Sao khách khí quá vậy? Em phải đến chào anh mới đúng chứ!”
“Ồ?” Hắn cười cười, “Em xác định em sẽ đến sao?” Sau đó hắn liếc mắt nhìn Nghiêm Tử Tụng, duy trì dáng vẻ tươi cười. “Có thể cho mượn bạn gái của cậu một chút được không?”
Bạn gái!
Ô… Ta đột nhiên thở dài một hơi.
Thế nhưng Nghiêm Tử Tụng cũng không phủ nhận một lời.
Không biết vì sao, trái tim ta nhóm lên vài phần cảm động. Lại nhìn sang Đại Thần, có thể, đây là kết cục tốt nhất. Vì vậy, ta tiến lên, nắm lấy tay Nghiêm Tử Tụng, kiên định lắc lắc, sau đó gật đầu cười. “Được, sư huynh.”
Quay đầu lại nói với Nghiêm Tử Tụng, “Anh chờ em một chút nha!”
Đại Thần ngạo mạn bước đi trên con đường vắng vẻ, không hề mở miệng.
Ta len lén quay đầu lại nhìn Nghiêm Tử Tụng, quả nhiên, hắn vẫn đứng yên tại chỗ.
Ta cười cười, đột nhiên cảm nhận được ánh mắt của Đại Thần phóng tới. Lại nhìn qua, ánh