Tác giả: Trùng Tiểu Biển
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341218
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1218 lượt.
mắt hắn bao gồm cả ánh mặt trời mùa đông. Hắn nói: “Tiểu sư muội, anh phải xuất ngoại rồi.”
Sau đó hắn vuốt tóc ta, nói: “Anh có thể ôm em một cái không?”
Phong hoa tuyết nguyệt, đến bao giờ mới hết.
Đương nhiên a.
Ta hung hăng ôm chặt lấy Vương Đình Hiên.
Kỳ thật, ta đã muốn làm như vậy từ lâu rồi, giống như anh em vậy, bày tỏ nhiệt tình.
Sau đó, ta đặc biệt không biết xấu hổ, nói: “Vậy sư huynh có thể cho em bóp mông một tí được không?” Nói thật, ta còn có một mơ ước, có thể thỏa mãn nguyện vọng một thời trẻ người non dạ của rất nhiều năm trước, xem có cảm giác co dãn giống như Quách Tiểu Bảo hay không.
Chỉ đáng tiếc, cho đến bây giờ ta vẫn không dám đánh bất ngờ.
Nghe hắn cười cười, “Bóp rồi tất phải chịu trách nhiệm.”
“Ách,… vậy bỏ đi!” Ta nhanh chóng trả lời.
Nhưng ngay khi ta định bứt ra thì Đại Thần lại đột nhiên ôm chầm lấy ta, rất chặt rất chặt.
Ta thậm chí cảm nhận áp lực mơ hồ của hắn.
Ta nhịn không được ý nghĩ, cái tên này, có lẽ thật sự thích ta rồi.
Hay là…
Ta đột nhiên có chút thương cảm.
Rất nhiều năm rồi, cũng không phải là là không có cơ hội để ôm. Nhưng nhiều năm như vậy, giữa ta và hắn giống như có một bức tường, hắn chưa từng tiến lại, ta cũng không muốn bước qua.
Con người nào phải cây cỏ, sao có thể vô tình. Bản tiểu thư dù sao cũng là một gốc tiên thảo rơi lầm xuống phàm trần!
Đầu óc ta sung huyết, khí khái hào hùng vỗ vỗ vai hắn —— đừng khóc mà!
Đại Thần lúc này mới thả ta ra, dừng lại vài giây rồi đột nhiên cười khẽ. Sau đó hắn nhìn về phía Nghiêm Tử Tụng đang đứng ở đằng kia, hỏi ta: “Lựa chọn sau cùng?”
“Ừm.”
Hắn cười cười, ra vẻ nghiêm túc, “Không thể cho anh làm một người thử việc sao?”
“Không được, tài nguyên có hạn.”
Hắn dừng lại chỉ trong chốc lát, nhìn ta thật sâu rồi đột nhiên ý cười ẩn hiện, bình thản như lúc ban đầu. Sau đó hắn nói: “Anh đi đây.”
Ta biết, đây là một lời cáo biệt.
Mãi cho đến giờ phút này, trong lòng ta mới dâng lên một nỗi sầu ly biệt. Ta nhìn hắn, gật đầu.
Cái gã này, ta đã quen biết rất nhiều năm rồi.
Nhưng hóa ra, ta chẳng bao giờ thử tìm hiểu hắn. Thậm chí ta còn không biết hắn vì sao phải đi, có đúng là vì ta hay không.
Nhưng ta nghĩ, con trai giống như hắn, hẳn là sẽ không để cho ta thay đổi được gì.
Hắn đặt tay lên xoa đầu ta, cái tư thế này, chính là cách thức duy nhất biểu thị rằng hắn đối với ta vô cùng thân thiết.
Hắn nhẹ nhàng nói: “Còn nhớ trước đây anh đã viết câu gì lên thạch cao không?”
“Ừm.”
Waiting for you…
Lúc này ta nghĩ, ta có nên cười hay không đây, hẳn là phải dùng dáng vẻ tươi cười để che giấu gì đó. Chỉ là, khóe miệng đột nhiên rất nặng, kéo tuột luôn tâm tình của ta.
Nhưng hắn bỗng dưng lại nhẹ nhàng cười gọi, “Tương Hiểu Mạn,” Sau đó, dùng đôi con ngươi đen trắng rõ ràng kia nhìn ta, chậm rãi mở miệng, “Anh sẽ không chờ em nữa.”
Như vậy…
Ta lại ngẩng đầu lên nhìn hắn. Dáng vẻ tươi cười của hắn đều rất tốt đẹp vẫn như từ trước đến giờ không đổi. Nhưng ánh mắt của hắn lại tiết lộ một tâm tình vô cùng xa lạ đối với ta, nhàn nhạt, hơi ly thương.
Sau đó, hắn dùng giọng điệu quen thuộc nửa đùa nửa thật nói: “Nhưng anh sẽ cho em một lần cơ hội hối hận. Anytime, anyplace.”
“Em…”
“Anh đi thật đây.” Hắn cắt ngang lời ta, mỉm cười, “Tiểu biến thái.”
Sau đó, hắn không đợi ta mở miệng, quả quyết xoay người, rời đi.
Nhìn như không có một tia lưu luyến.
Ta kinh ngạc nhìn hắn, nhìn theo hắn rời đi.
Sau đó, ta bỗng dưng xoay người, bắt đầu chạy thục mạng về phía Nghiêm Tử Tụng.
Hắn đang bỏ hai tay vào túi quần, ta lao nhanh về phía hắn, đột nhiên ôm chầm lấy hắn làm cho cả hai đều ngã nhào ra sau.
Hắn ôm chặt ta trong ngực, không hề đẩy tar a.
Vì vậy, ta bắt đầu cười.
Ta nằm trên người hắn, dùng cả hai tay ôm lấy gương mặt hắn, bắt đầu chà đạp thỏa thích. Ta cười, nhìn hắn hơi nhăn mày, nhìn ánh mắt mê ly của hắn cũng đang nhìn ta rất thâm thúy, cảm giác được hô hấp của hắn có chút căng thẳng… Quả nhiên, mất đi một chút ly thương.
Hắn nói “Hắn đâu rồi?”
“Đi rồi.” Ta vuốt ve gương mặt của hắn. Hắn quan tâm sao? Hắn quan tâm ta, nhưng vì sao ta lại chẳng thể nào chắc chắn?
Ta nhếch miệng, bắt đầu hôn lên gương mặt đang đỏ ửng lên một cách không tự nhiên của hắn. Sau đó đỉnh đạc nghiêng đầu gối lên ngực hắn, nghe tiếng nhịp tim của hắn, cười hì hì nói: “Nghiêm Tử Tụng, sau này em sẽ đối xử thật tốt với anh!”
Nhất định.
Hắn không hề nói gì cả, chỉ ôm ta. Nhưng chỉ cần nghe tiếng hô hấp của hắn, ta cũng cảm thấy an tâm. Cảm giác như hắn muốn nói lại thôi, ta liền chờ, chờ hắn mở miệng. Một lúc lâu, hắn nói: “Mặt đất rất lạnh.”
Ta cười khanh khách, nói: “Nghiêm Tử Tụng, em thích anh.” Rất thích, rất thích.
Hắn dừng một chút, lại thêm vài phần không được tự nhiên. “Ừm…”
Đồ xấu xa, lần nào cũng không trực tiếp trả lời ta! Ta đặt tay lên hông hắn, bắt đầu cù nhột. Không ngờ tên này vẫn bất động như núi, lại còn chậm rì rì đáp lại ta một câu, “Tôi không sợ nhột…”
Hừm, ta không tin, chết cũng