Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 134775

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/775 lượt.

anh.
Thân nhiệt mà cô cực kỳ quen thuộc.
Mãi lâu sau, cô mới nghe thấy tiếng anh vang lại, rõ mồn một, trong bóng đêm.
“Anh đã thay đổi ý định, anh hối hận là đã để em ra đi.”
Cô khẽ run lên, mở to mắt, nhưng anh đã buông tay thả cô ra.
Không khí oi nồng khiến người ta không sao thở được.
Do tâm trạng quá căng thẳng, mắt cô như có màn sương mờ bao phủ.
Còn anh chỉ lùi lại một bước, khí thế lạnh lùng đầu vẻ tấn công dường như bị thi lại sạch sẽ. Anh chỉ nhìn cô, nói khẽ: “Để em rời xa anh không phải là điều tốt, anh nhận thấy anh đã hối hận.”
Cô dựa lưng vào bức tường thô ráp, không hề cử động, ánh mát nhìn anh đầy phức tạp, dường như không hiểu anh đang nói gì, rồi lại như đã hiểu, đến cả việc nhúc nhích cũng quên mất.
Cuối cùng, anh giống như đang tuyên bố quyền sở hữu của mình, bằng một giọng hết sức bình thản lạnh lùng: “Em đừng nghĩ sẽ lấy anh ta, không chỉ là anh ta, mà bất cứ người đàn ông nào cũng không được.”
Khi quay trở lại quán ăn, Cố Phi Trần và Nghiêm Duyệt Dân đi lướt qua nhau ở cửa.
Nghiêm Duyệt Dân bước rất nhanh, như đang vội ra ngoài, nhưng nhìn thấy anh, Nghiêm Duyệt Dân vẫn khẽ dừng lại lịch sự nói: “Cố tiên sinh, hẹn gặp lại.”
“Hẹn gặp lại.” Cố Phi Trần gật đầu, trả lời khẽ.
Chiếc cửa kính nặng nề mở ra rồi khép lại, ngăn cách hai thế giới bên trong và bên ngoài một cách tuyệt đối.
Nhận cốc nước chanh từ người phục vụ, Ôn Như Thanh khẽ cảm ơn, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy dáng người cao cao thanh tú đứng ngay trước mặt, cô chớp cặp mắt xinh đẹp, hai tay đan chéo chống cằm nói: “Anh định cảm ơn em thế nào đây?”
“Cảm ơn cái gì?” Cố Phi Trần ngồi xuống, vừa cúi đầu xem thực đơn, vừa trả lời chậm rãi.
“Là em giúp anh giữ chân anh chàng bác sĩ đó lại. Thế nào, thời gian vừa khít chứ.” Ôn Như Thanh cười nũng nịu: “Vì thế em còn bịa ra một câu chuyện, nói chị gái em đã từng sinh em bé tại bệnh viện của anh ta, còn là do chính anh ta đỡ đẻ. Bởi thế, chị ấy rất cảm kích bác sĩ Nghiêm, khiên thai phụ vốn khó sinh bảo toàn tính mạng, mẹ tròn con vuông. Đương nhiên, những việc này đều là bịa cả.”
Cố Phi Trần ngước mắt lên nhìn cô, bình luận một cách thản nhiên: “Em nói dối rất có nghề.”
“Cảm ơn anh đã quá khen. Nếu anh định bày tỏ ý cảm ơn, cứ tặng quà cho em là được.”
“Em muốn quà gì? Ăn cơm xong tự mình đi chọn, ghi hóa đơn lại cho anh.”
Cô cười thoải mái bảo: “Đã như thế, thì em không khách sáo nhé.”
Cố Phi Trần nhìn cô, rồi “Ừ” một tiếng khe khẽ.
Mấy năm nay không gặp, cô vẫn thế, đầu óc linh hoạt, phản ứng nhanh nhậy, như kiểu chẳng hề có tim phổi, nhất là khi cô cười.
Thực ra cô cười hơi giống Tần Hoan, mắt mũi rạng ngời, sóng mắt long lanh, lúm đồng tiền ngọt ngào xinh xắn bên má lúc ẩn lúc hiện. Nụ cười như vậy, như vậy, như thể hoa ưu đàm chợt nở, có một vẻ đẹp khiến người khác kinh ngạc, đến hồn xiêu phách lạc.
Nhưng hoa ưu đàm chỉ nở trong thời gian rất ngắn, mà anh thì đã không còn nhớ rõ đã bao lâu, bản thân mình không còn nhìn thấy nụ cười của Tần Hoan.
Nên buổi tối hôm nay, khi anh nhìn cô cười đùa thoải mái với người đàn ông khác, anh đã mất thăng bằng.
Có nhưng lời anh vốn không muốn nói. Nhưng hễ đã nói ra, mới nhận thấy vô cùng hợp lý.
Có lẽ đó là những điều sâu kín trong anh, ý nghĩ đó cứ lởn vởn trong óc, cứ mỗi khi rảnh rỗi, nó lại tự động nhảy ra nhắc nhở anh.
Cô không thể lấy người khác.
Anh thậm chí chỉ nghĩ tới việc đó đã không sao chịu nổi.
Ôn Như Thanh lần này về nước, là anh đích thân ra sân bay đón cô.
Anh và cô quen nhau hồi đi học, thực ra không phải bạn cùng lớp, anh hơn cô một tuổi, có thể coi là đàn anh. Ngày đầu tiên cô tới trường đăng ký nhập học, vào đúng anh tiếp nhận.
Tính cách Ôn Như Thanh vui vẻ phóng khoáng, nhanh chóng trở thành thành viên năng động trong trường dần trở nên thân quen với anh trong những ngày hội của sinh viên. Hoàn cảnh gia đình của cả hai lại rất giống nhau, nên cho đến tận sau khi tốt nghiệp, tuy cô đã ra nước ngoài, nhưng liên hệ vẫn không hề gián đọan.
Có những người bạn, cho dù cả năm chẳng hề gọi cho nhau một cuộc điện thoại, nhưng khi gặp mặt vẫn như chưa hề chia cách.
Anh và cô, đúng là như vậy.
Trước đó, cô rất ít khi về nước, nên chưa từng gặp mặt Tần Hoan. Nhưng cô lại biết Tần Hoan. Vì có một lần, cô từng ép anh gửi anh bạn gái qua mail, nói là để “thẩm định” một chút.
Vì cô quá ngạc nhiên, quá muốn biết bạn gái Cố Phi Trần là người như thế nào?
Và những việc sau đó, Cố Phi Trần không kể qua nhiều, nhưng cô cũng biết được một vài điều. Thế giới của họ rộng lớn như vậy, một chút thông tin nhỏ truyền đi truyền lại, nếu để tâm một chút, đều có thể lôi được chút ẩn tình bên trong.
Nhưng trước mặt Cố Phi Trần, Ôn Như Thanh rốt cuộc vẫn có chút giữ kẽ, không dám biểu lộ quá lộ liễu, bèn nói một vòng, giả như vô tình than vãn nói: “Đúng là trăm nghe không bằng một thấy, bạn gái trước kia của anh, quả thật là xinh đẹp, tính khí cũng không phải vừa.” Cố Phi Trần ngồi đối diện không có phản ứng gì, cô lại nói tiếp: “Trên đ