Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt
Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 134755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/755 lượt.
ười một nhu cầu, cô cần tiền, anh cần cổ phiếu. Chỉ cần giữa sự cho và nhận của hai người, có một trình tự bắt buộc phải tuân theo.
Hôn nhân.
Vì ở trường bắt đầu năm học mới, có rất nhiều việc phải làm, cô chủ động nhận công việc tổ chức cho sinh viên mới nhập học. Sáng sớm vừa mở mắt, đã có vô số việc đè nặng trên đầu. Tần Hoan dường như cứ chạy đi chạy lại giữa ký túc xá và khu văn phòng, đến khi quần áo tập luyện quân sự của sinh viên mang tới, cô lại phải triệu tập mọi người để phân phát.
Trong trường, nơi có thể tập trung một lúc nhiều sinh viên như vậy, đa phần là những nơi oi nóng, ví như sân vận động, nhà tập thể thao.
Cái nắng rát của mùa thu đã tới, ánh mắt trời gắt gao bỏng rát như lột cả da của mọi người, chỉ ra ngoài phòng đi khoảng trăm bước, quay về người đã đầm đìa mồ hôi. Tần Hoan giúp phân phát quần áo quân sự và phụ hiện đi kèm trong nhà tập cũ, một nhóm sinh viên chen chúc nhau, trò chuyện không ngớt, phòng tập lại rất vang, nên cứ ầm ầm như chợ vỡ.
Thỉnh thoảng lại có người gọi: “Thưa cô, sơ mi còn cỡ M hay không?”
“Giày, cỡ 42, ai có không? Đổi cho tớ cỡ 42.”
Xung quanh như một mớ hỗ loạn.
Một đồng nghiệp đứng bên cạnh nói khẽ: “Cậu còn chưa ăn cơm đúng không? Nghỉ một lát đi, đi ăn rồi quay lại, mình và Tiểu Lưu giúp một tay.”
Tần Hoan giơ tay quệt mồ hôi ở trán, vừa đối chiếu danh sách sinh viên vừa nói: “Không sao, mình không đói, cậu ăn trước đi, ăn xong còn chuyển sang lớp khác.”
Tần Hoan bận đến tận hơn 4 giờ chiều.
Đến khi chiếc áo cuối cùng được phát ra, Tần Hoan mệt đến hoa cả mắt. Cô cố thu dọn mọi thứ rồi mới nhập hội với các giáo viên khác quay về văn phòng.
Thực ra sau đó còn rất nhiều việc phải làm như: huấn luyện quân sự một tháng, nghi lễ nhập học cho sinh viên mới, bố trí phòng học cho các lớp, khâu nọ nối tiếp khâu kia, không sao thở nổi.
Vừa may cô cũng không muốn có thời gian để thở, càng không muốn mình bị nhàn rỗi.
Nãy giờ nóng vã mồ hôi, lúc này quay lại văn phòng, gió điều hòa thổi khiến cô thấy cánh tay thấm lạnh.
Lúc tan làm, Nghiêm Duyệt Dân đến đón cô đi ăn, đã mấy ngày họ không gặp nhau kể từ lần gặp trước.
Cô ngồi vào xe, chiếc ghế da mềm mại ôm gọn lấy người, khiến cô không còn muốn nhấc đầu nhấc tay lên, liền thắt dây an toàn, nghiêng đầu, lười nhác nhìn cảnh vật hai bên đường.
Xe hòa vào dòng xe đông đúc giờ tan tầm.
Khi xe đợi đèn đỏ, Nghiêm Duyệt Dân quay người sang nhìn, chỉ thấy cô dựa vào sau ghế, như ngừng thở, hai mắt nửa nhắm nửa mở, đôi lông mi dài và cong đang khẽ chớp chớp, như thể sắp ngủ say. Da cô vốn trắng, lại do cả ngày bị phơi nắng, lúc này càng trắng hồng lên, mịn màng đến không sao tin được, như quả đào đã chín, khiến người ta chỉ muốn giơ tay véo một cái, thử xem có véo được ra nước thật hay không.
Nghiêm Duyệt Dân chợt thấy rung động, bèn nhấc tay lên.
Người phụ nữ bên cạnh thực sự đã ngủ, nên không phát hiện ra động tác của anh, còn anh chỉ sau vài giây, ngón tay bỗng cứng lại giữa không trung.
Khoảng cách chỉ vài cm, tay anh thiếu chút nữa là chạm vào má cô.
Anh nhướn mắt lên, nhìn vào tấm gương chiếu hậu, thấy rõ khuôn mặt mình, đầy vẻ yêu thương trìu mến mà chính anh cũng không ngờ tới.
Lúc này, tiếng còi xe thúc giục ở phía sau, đèn xanh ở ngã tư đang bắt đầu đếm ngược lại từ giây thứ 40.
Anh bỏ tay xuống, quay lại cầm vô lăng, như tập trung tinh thần nhìn về phía trước, vào số đạp ga, khởi động lại xe rồi tiếp tục hướng về phía trước.
Cho đến tận lúc ăn cơm, anh mới bảo cô: “Anh phải về nhà một chuyến.”
“Bố mẹ anh khỏe không?” Tần Hoan vội hỏi.
“Ừ, họ đều khỏe. Lần này anh về nhà, là có việc phải giải quyết.”
Tính cách Nghiêm Duyệt Dân vốn chân thành, trước nay hình như chưa cố tình giấu giếm việc gì, nhưng lần này, Tần Hoan thấy anh nói không rõ ràng, như không muốn nói lý do, nên cô chỉ gật đầu nói: “Vậy nhân tiện cho em gửi lời hỏi thăm bố mẹ anh.”
“Được rồi.” Nghiêm Duyệt Dân ngước mắt lên trong ánh mắt sáng mờ mờ, như muốn nhìn cô lâu hơn, rồi mới cúi đầu tiếp tục ăn.
Bạn trai và chông chưa cưới.
Cô chưa bao giờ nghĩ tới việc phải xoay quanh hai người đàn ông, lại càng không ngờ rằng có ngày mình phải xử lý mối quan hệ tay ba phức tạp như vậy.
Nhưng cô hoàn toàn không tìm được lý do nào để chia tay với Nghiêm Duyệt Dân.
Anh tốt với cô như vậy, quan tâm chăm sóc, vô cùng chu đáo. Tuy gần đây anh bận hơn một chút, ít có cơ hội gần nhau, nhưng hễ gặp mặt, anh vẫn chăm sóc cô cẩn thận như lúc trước.
Trong suốt hơn 20 năm cuộc đời, bạn trai mà cô thực sự nghiêm túc, chỉ có anh và Cố Phi Trần. Và anh đối với cô, kể từ khi bắt đầu theo đuổi, đến bây giờ bên nhau, chưa có điểm nào không tốt.
Điều không tốt duy nhất, có chăng là chính bản thân cô.
Cô không biết sao lại đến nước này, biến cuộc sống và tình cảm thành một mớ bòng bong. Cô cứ bị cái cảm giác bất lực này bủa vây, như có một bàn tay vô hình, cứ qua một ngày, lại thắt chặt thêm một chút, chặn ở cổ họng, khiến cô dần cảm thấy đến hít thở cũng trở nên khó khăn.