Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 134736

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/736 lượt.

Cô nhìn khuôn mặt đang khẽ cúi xuống của Nghiêm Duyệt Dân, vẻ mặt anh mềm mại dịu dàng, giống như giọng nói và nụ cười của anh, ngay từ ngày đầu mới quen, nó đã có tác dụng chữa trị kỳ diệu, có lúc anh và cô ở bên nhau, thật sự có thể tạm thời quên đi Cố Phi Trần.
Hôm nay nghe anh nói phải về nhà, cô cầm dĩa khều sợi mì trong đĩa lên, mãi lâu sau mới nói: “Bao lâu nữa anh mới quay lại?”
“Khoảng 20 ngày.”
Cô khẽ mím môi, cười nhè nhẹ.
Anh chợt nhận ra và hỏi: “Em ăn không ngon miệng?”
Thì ra đồ ăn trong đĩa của cô gần như chưa hề động đến, cô bỏ dĩa xuống, nói: “Em thấy hơi mệt.”
“Vậy lát nữa ăn xong anh đưa em về luôn.”
Anh tiễn cô dưới tầng, vẫn để xe nổ máy, đèn phía trước xe chiếu vào trong khóm hoa thâm thấp ven đường, có thể thấy những con côn trùng bay lập lòe trong ánh sáng.
Trước kia anh đều tiễn cô lên gác, rồi vào nhà ngồi một lát rồi mới về, nhưng hôm nay anh không nhác tới điều đó, cô cũng không mời.
Cô ngồi trong xe, nhìn đám côn trùng như mất hồn, mãi sau mới như tỉnh giấc, bỏ dây an toàn. Lúc này, cô mới nghe thấy Nghiêm Duyệt Dân nói: “Em ngồi lại một lúc.”
Cô quay đầu sang, anh đang nhìn cô, thần sắc bình thản, như ánh mắt có đôi chút lạ lùng, như đang cố tìm điều gì đó trên khuôn mặt cô, không chịu bỏ qua bất kỳ một chỗ nào.
Ánh mát như thế, khiến cô có cảm giác như đang tìm đáp án nào đó.
Cô không lý giải được, nhưng anh bỗng hỏi: “Anh hút thuốc được không?”
Cô ngây ra, lúc này mới phát hiện ra anh đã lôi ra một bao thuốc từ góc nào đó trong xe. Nhưng trước đó, cô không hề biết anh biết hút thuốc, ở bên anh, cô thậm chí còn không hề ngửi thấy mùi thuốc lá.
Anh đã hạ cửa xe xuống, khum tay che gió châm một điếu, rít một hơi thật dài. Khói thuốc trắng bay ra ngoài cửa. Anh khẽ ngẩng mặt, cô dựa vào thành ghế. Ánh sáng trong xe quá tối, khiến khuôn mặt anh cũng trở nên mờ ảo.
Nhưng cô vẫn nhận ra: “Hôm nay anh có chuyện gì buồn phiền vậy?”
Anh như khẽ ngây ra, rồi mới quay đầu nhìn cô. Lại là ánh mắt đó, khiến cô không sao quen nổi.
Nhưng anh như không nhận ra, chỉ nói: “Xin lỗi em.” Rồi lại nở nụ cười hiền lành cô thường thấy nói: “Anh chỉ đang tìm những ưu điểm của em.”
“Ưu điểm?”
“Ừ, muốn nhìn kỹ, em rốt cuộc có nhưng ưu điểm gì, mới hấp dẫn người khác như vậy.”
Thì ra cả buổi tối anh chỉ nghĩ tới việc này? Cô bỗng thấy buồn cười, nên cười thành tiếng: “Vậy anh đã có đáp án chưa?”
Anh lặng yên không đáp, khẽ quay mặt đi, nhìn ra màn đêm phía trước, mãi sau cũng không trả lời.
Cô lại hỏi: “Chẳng lẽ em không có ưu điểm nào?”
“Tất nhiên là không phải.” Anh cười khẽ, vừa định quay lại nói điều gì, thì bỗng điện thoại vang lên.
Giữa đêm khuya vắng lặng như vậy, trong các tòa nhà cao tầng, đèn điện sáng chói như những ngôi sao rớt xuống màn đêm đen đặc. Ngoài những chiếc đèn xe từ phía xa thi thoảng vượt qua, xung quang gần như không có tiếng động, cũng chẳng có ai đi qua, nên tiếng điện thoại của Tần Hoan bỗng trở nên vang rõ.
Cô giật mình, ngây ra rồi mới vội mở túi.
Những con số hiện lên trên màn hình nhấp nháy, cô chỉ nhìn một lát đã thấy đau nhức.
Cuối cùng cô vẫn nghe máy, không muốn giấu giấu giếm giếm, khiến Nghiêm Duyệt Dân nghi ngờ.
Giọng Cố Phi Trần như cách rất xa, nhưng đầu dây bên kia rất yên lặng, nên từng câu từng chứ đều lọt vào tai cô một cách rõ ràng: “Em giải quyết mọi việc của em cho rõ ràng, anh không muốn khi anh quay về vẫn còn nhìn thấy vợ chưa cưới của mình đi lại với người đàn ông khác.”
Rõ ràng đã muộn thế rồi, anh ta không phải tiếp khách hay nghỉ ngơi sao? Lại còn cố tình gọi điện đến nói những chuyện này.
Cô thấy rõ vô duyên, nhưng không tiện nổi cáu. Anh ta dựa vào cái gì mà ra lệnh cho cô bằng cái giọng kiêu căng ngạo mạn như vậy? Cô nắm chặt điện thoại không nói một lời, đợi anh nói hết bèn im lặng rồi ngắt điện thoại một cách dứt khoát.
Quay đầu nhìn sang ánh mắt dò hỏi của Nghiêm Duyệt Dân, cô miễn cưỡng nói: “Em lên gác đây.”
“Ừ.” Nghiêm Duyệt Dân tiễn cô đến thang máy rồi bảo: “Chúc em ngủ ngon.”
Cô nghĩ tới cú điện thoại làm hỏng cả tâm trạng vừa nãy. Anh ta dựa vào cái gì? Chỉ là trên danh nghĩ, anh ta dựa vào cái gì mà can thiệp vào cuộc sống riêng của cô, dựa vào cái gì mà tuyên bố như thể cô đương nhiên thuộc quyền sở hữu của mình?
Cho đến tận khi bước vào thang máy, cô mới chợt đứng lại, để cánh cửa mạ vàng ở phía sau khép lại.
Nghiêm Duyệt Dân vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh đèn ở đại sảnh sáng dịu, càng làm nổi bật dáng vẻ cao ráo, đừng hoàng của anh. Anh chỉ định đứng nhìn cô đi, nhưng cô lại bước về phía trước giơ tay ra, ôm lấy cổ anh, cười mủm mỉm nói: “Hôn em đi.”
Anh dường như ngây ra, ánh mát lướt xuống mặt và môi cô, đôi mắt sâu thẳm dịu lại, anh cúi đầu hôn lên đôi môi cô.
Nhưng cô vẫn như chưa đủ, hai tay ôm chặt lấy vai anh, kiễng chân lên, lần đầu tiên chủ động hôn anh thật lâu, thật sâu.
Thực ra, anh và cô đã nhiều lần hôn nhau, nhưng chỉ có lần này, là cô chủ động nhiệt tình, quên cả xung quanh, không màng tới những người qua