Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342460

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2460 lượt.

iếm được một công việc tương đối tốt ở Thâm Quyến. Diệp Phi sau khi tốt nghiệp đại học cũng đến Thâm Quyến, hai người đã kết hôn được ba năm rồi, mấy tháng trước, họ đã có em bé. Những cặp đôi yêu nhau khi còn học đại học rất nhiều nhưng tình yêu thật sự đơm hoa kết trái, xét trong đội bóng rổ của họ thì chỉ có một mình đôi của Giang Ba và Diệp Phi là yên ổn nhất.
Dương Phàm vẫn luôn giữ liên lạc với họ, lần này nghe nói cả hai cùng đến Thượng Hải công tác, Dương Phàm là chủ liền đề nghị tụ tập một nữa. Ba người anh em lâu ngày gặp lại, nào ngờ khách đã đến từ sớm mà chủ lại đến sau.
Nhìn thấy Dương Phàm đẩy cửa bước vào, Giang Ba liền kêu lên: Dương Phàm, cậu tự nói đi, phạt bao nhiêu cốc?
Dương Phàm luôn miệng xin lỗi: -Phạt, phạt bao nhiêu thì tùy cậu!- vừa nói Dương Phàm vừa chìa món quà trong tay ra cho Giang Ba: -Này, cho con trai cậu món đồ chơi, tôi đàn ông con trai chẳng hiểu trẻ con thích cái gì, thế nên đành nhờ thư kí chọn cho vài món, cậu đừng có chê!
-Cái thằng ranh này, sao nói chuyện càng ngày càng khách sáo thế nhỉ?- Chu Chính Hạo rót đầy rượu vào một cái cốc không rồi đưa cho Dương Phàm: -Nào, phạt một cốc trước đã!
Trong phòng không ai lên tiếng cả, không khí náo nhiệt lúc trước bỗng chốc như bị đông cứng lại. Giang Ba tiện tay bật ti vi lên, đúng lúc trên ti vi đang phát tin thức thời sự về tình hình tài chính. Đỗ Tích Nhã, chủ tịch tập đoàn Đỗ thị hiện ra trước ống kính, bên cạnh cô là chàng trai khôi ngôi Trụ Kiệt.
Dương Phàm liền đưa mắt ra hiệu cho Thư Á. Quả nhiên cô dừng tay lại, chú tâm nhìn lên màn hình ti vi.
-Sao? –Dương Phàm trêu Thư Á: -Nhìn thấy trai đẹp là không rời được mắt rồi chứ gì?
-Sao cậu biết là chắc chắn tôi đang nhìn trai đẹp, chẳng nhẽ không thể nhìn gái đẹp sao?- nói rồi Thư Á thở dài: -Đem ra so sánh thật khiến cho mình tức chết! Cậu xem, cái cô tiểu thư họ Đỗ kia cũng tuổi tác tương đương với tôi, thế mà người ta ở địa vị như thế nào, còn tôi thì ra sao?
Dương Phàm vỗ vỗ vào cánh tay Thư Á cười: -Đương nhiên chị cũng có điểm mạnh của mình, đừng mất công ngưỡng mộ người khác!
Chu Chính Hạo có vẻ hơi ngạc nhiên, liền đưa mắt sang nhìn hai người họ nhưng không phát hiện ra điểm gì đáng ngờ, đành quay đầu lại tiếp tục xem ti vi.
Phóng viên đang nhắc đến việc đầu tư của tập đoàn Đỗ thị vào thị trường Trung Hoa, đây chính là nội dung mà Dương Phàm đang quan tâm. Anh chăm chú lắng nghe. Đỗ Tích Nhã không trả lời trực tiếp câu hỏi của phóng viên mà chỉ nói: -Câu hỏi này hãy để cho cô Tần Khả Nhi, tổng giám đốc khu vực thị trường Trung Quốc đại lục của chúng tôi trả lời các vị!
Máy quay hướng vào một người khác đứng bên cạnh Đỗ Tích Nhã.
-Cô ấy…- Giang Ba chỉ tay lên màn hình king ngạc: -Là cô ấy…
Dương Phàm bất giác siết chặt lấy cốc rượu trong tay, những đốt ngón tay trắng bệch ra. Tần Khả Nhi…Tần Khả Nhi…cái tên hết lần này đến lần khác ám ảnh trong đầu anh. Cho dù là yêu hay là hận, cô đều chiếm đóng từng góc nhỏ trong trái tim anh.
Trong ti vi, Khả Nhi vẫn xinh đẹp như ngày nào, chiếc váy xanh làm tôn lên vóc dáng thon thả của cô, mái tóc đen ngày nào đã được uốn cao rất quý phái. Một Khả Nhi như thế này vừa cao quý lại vừa nho nhã, hoàn toàn không chút khoa trương. Thời gian gần sáu năm nay đã lấy đi mất vẻ thanh xuân của cô nhưng lại mang đến một khí chất cao sang và vẻ điềm đạm cho Khả Nhi. Trước ống kính máy quay, nụ cười của cô hoàn hảo không tì vết. Đối mặt với các câu hỏi của phóng viên, Khả Nhi ung dung, điềm đạm, trả lời dứt khoát, ngắn gọn. Dưới ánh đèn sáng rực rỡ, hình ảnh của cô thật quyến rũ, không còn chút gì lo lắng của cuộc sống vất vả mưu sinh như trước đây, chỉ có nét bướng bỉnh và sự tự tin trong ánh mắt của cô vẫn còn vẹn nguyên như lúc trước.
Ngẩn người hồi lâu, Chu Chính Hạo mới thở dài: -Sáu năm rồi, cuối cùng cô ấy cũng trở về!
Tần Khả Nhi vung cây gậy đánh golf lên, tư thế rất đẹp, quả bóng màu trắng bay vèo qua bầu trời rồi rơi xuống ngay bên cạnh hố bóng. Cô đi đến gần quả bóng, nhẹ nhàng đánh bóng vào lỗ, động tác dứt khoát và thành thạo.
-Ba lần đánh trúng lỗ trước! Hôm nay chị lại thua rồi!- Đỗ Tích Nhã cởi chiếc găng tay trắng ra, luôn miệng thở dài: -Khả năng học tập của em thật đáng nể! Chị luyện chơi golf trước em mấy năm, thế mà em toàn giành chiến thắng!
-Chủ yếu là nhờ Thành Hạo dạy dỗ có phương pháp, kĩ năng chơi golf và khả năng làm việc của anh ấy đúng là số một!- Tần Khả Nhi cười, đưa gậy đánh golf cho người phục vụ mang đi cất rồi cùng vào phòng ăn với Đỗ Tích Nhã.
-Nói cũng đúng!- Đỗ Tích Nhã gật đầu tán thành: -Cái anh chàng này cũng thật hào phóng, không những chịu dốc hết kiến thức truyền thụ cho em, lại còn dạy cho em cả cách ăn uống, giải trí nữa chứ!
-Thành Hạo là một người thầy tốt!- trong giọng nói của Khả Nhi có xen lẫn sự ngưỡng mộ: -Còn nhớ lúc đầu mới được đưa đến học hỏi anh ấy, Thành Hạo đã hỏi em là ngoài việc học và làm việc ra em còn có sở trường gì không. Em nghĩ mãi mà không nói ra được cái gì. Anh ấy liền bảo em là, ít nhất cũng phải có m