Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2773 lượt.
n sự thương hội thì với mọi sự xảy ra ở Giang Nam bọn họ muốn làm gì thì làm.”
Vi Phong lập tức chấp bút viết xuống, sau đó lấy ngọc tỷ tử trong lòng ra nhấn lên một cái, đưa cho Dạ, “Ngươi mang những chứng cứ này cho Phong, bảo hắn mang cho Tổng đốc Giang Nam. Bảo hắn lập tức điều tra Hồ Duệ và Võ Lý Hàng, kể cả huyện lệnh Vĩnh Châu cũng không buông tha.”
Nhìn nội dung thánh chỉ, Dạ không khỏi buồn bực, hỏi: “Chủ tử, ngài… quyết định ngự phong Vưu Chính Hồng? Trước đó vài ngày ngài rõ ràng cự tuyệt đề nghị này của thuộc hạ, sao lần này…”
“Ngươi không hiểu!” Vi phong phất phất tay.
Lại là ba chữ này, lần trước cũng chỉ là nói “Ngươi không hiểu”, câu trả lời lần này cũng là như vậy, tới cùng chuyện gì xảy ra? Xem ra mình thật sự không hiểu! Ngăn chặn tầng tầng khốn hoặc trong lòng, Dạ cung kính cáo lui.
Vi Phong đứng dậy đi tới trước cửa sổ, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm hắc ám, thấp giọng nói, “Tiểu nữ nhân, trẫm đã nói ngươi tuyệt đối trốn không thoát năm ngón tay của trẫm!”
——-
“Chính Hống, lúc ngươi nhìn thấy phong thư này, ta đã rời khỏi Vĩnh Châu. Mà ngươi cũng có thể kế thừa di chí của cha ngươi, lên làm quản sự thương hội Giang Nam. Chúc mừng ngươi!
Ta đã tìm được cha hài tử, ta muốn cho hài tử một gia đình trọn vẹn, vì vậy quyết định đi cùng với hắn.
Xin lỗi, ta đã vi phạm hiệp ước giữa chúng ta, mới chưa được nửa năm đã rời đi. Tuy nhiên, mục đích hiệp ước giữa chúng ta chính là giúp ngươi ngồi lên vị trí quản sự thương hội, hôm nay ngươi đã thực hiện được lý tưởng, ta coi như đã công thành lui thân.
Ngươi tài hoa đầy mình, trí dũng song toàn, ta nghĩ kinh tế Giang Nam dưới sự quản lý của ngươi nhất định sẽ ngày càng tốt, đạt tới đỉnh cao. Cho nên ngươi phải cố gắng lên, nói không chừng ngày nào đó ta sẽ quay lại thăm ngươi.
Bảo trọng! Nếu có duyên phận, chúng ta sau này còn gặp lại!
Lãnh Tinh!”
Vưu Chính Hồng nhìn lại bức thư trên tay, nước mắt cũng không ức chế được nữa, tràn ra.
Hôm qua hắn đột nhiên được phóng thích, vừa về tới nhà đã thấy Tổng đốc Giang Nam xuất hiện ở cửa, tuyên đọc thánh chỉ, công bố hắn chính là quản sự tổng thương hội Giang Nam do hoàng thượng ngự phong.
Buồn bực, khốn hoặc, vui mừng, hân hoan, tất cả đều vây lại hắn. Vì muốn biểu đạt lòng biết ơn, hắn cung nghênh Tổng đốc Giang Nam đến tửu lâu Khánh Chúc, mãi đến tối mới vui vẻ tiễn Tổng đốc Giang Nam rời đi.
Sau đó hắn không thể chờ được chạy ngay về nhà, muốn chia sẻ tin tức tốt này với nàng, nhưng hắn tìm trong tẩm phòng, thậm chí cả Vưu phủ, khắp mọi nơi cũng không thấy bóng dáng nàng.
Lo lắng và sợ hãi lấn át hết niềm vui mừng hân hoan, hắn điên cuồng tìm kiếm toàn thành, cuối cùng vẫn là vô vọng.
Kéo lê thân thể mỏi mệt về đến nhà mới phát hiện trên bàn trong tẩm phòng có một phong thư, mở ra đọc mới biết được nàng đã đi, đi rất đường đột, khiến cho hắn đau lòng!
——-
Trên con đường rộng rãi, một chiếc xe ngựa to không nhanh không chậm đang đi về phía trước. Bên trong ngồi một đôi nam nữ, bọn họ chính là Vi Phong và Hàn Lăng.
Hàn Lăng hai mắt khép hờ, tựa vào vách xe, lâm vào trầm tư.
Sau khi suy nghĩ nàng cuối cùng cũng đáp ứng yêu cầu của Vương Trác. Theo đó, Vưu Chính Hồng không những được phóng thích mà còn lập tức được ngự phong làm quản sự thương hội Giang Nam.
Đứng ở phía xa nhìn Chính Hồng vinh quang kế thừa di chí của phụ thân, nàng cảm thấy vui mừng thay cho hắn. Để lại cho hắn một phong thư, nàng thực hiện lời hứa hẹn đi theo Vương Trác rời khỏi Vĩnh Châu.
Chính Hồng khi đọc thư sẽ phản ứng thế nào? Chắc chắn là rất thương tâm, rất khó vượt qua. Thật ra nàng muốn gặp hắn nói lời cáo biệt nhưng lạ sợ hắn không cho nàng đi, sợ sẽ phát sinh chuyện ngoài ý muốn.
“Khát không? Có muốn uống miếng nước không?” Âm thanh của Vi Phong kéo Hàn Lăng từ trong trầm tư lại.
Hàn Lăng mở mắt ra, dè dặt uống. Hốt nhiên nghe thấy bên ngoài một hồi huyên náo, không khỏi kéo màn xe, nhìn thấy đường phố quen thuộc, kinh hô, “Đây… đây là chỗ nào?”
“Kinh thành!”
Đúng là kinh thành! “Không phải ngươi nói nhà ngươi ở phương Bắc sao?”
“Ân, qua kinh thành, đi thêm một ngày là về đến nhà.”
Thì ra là thế! Tâm tình bối rối của Hàn Lăng dần dần bình phục. Mới vừa rồi nàng lại suy nghĩ miên man!
“Nào, ngủ một lúc đi.” Vi Phong nhẹ nhàng giữ lấy nàng, nàng lập tức ngả người vào trong lồng ngực rắn chắc của hắn.
Lồng ngực này, suốt mười ngày đi đường nàng đã dựa vào, mỗi lần đều cảm thấy vô cùng an toàn, sau đó phóng tâm mà ngủ.
Tiếng hít thở nhẹ nhàng truyền ra, Vi Phong cúi đầu, nhìn nhân nhi đang say sưa ngủ, mặt có chút suy nghĩ…
Đợi đến khi Hàn Lăng tỉnh lại, phát giác bản thân đang nằm trên một chiếc giường lớn màu vàng, đến lúc nhìn cảnh vật xung quanh, nàng giống như bị sét đánh trúng, tức thời chấn trụ.
Nằm mơ, nhất định là nằm mơ! Nàng không ngừng an ủi bản thân, khiếp đảm mà chần chừ giơ tay trái lên đặt vào miệng, dùng sức căn một cái. Cảm giác đau nhức chân thực khiến nàng toàn thân ứa mồ hôi lạnh.
Đúng lúc này một thanh âm