Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342849

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2849 lượt.

thấy mụ mụ?”
Mụ mụ! Ở cổ đại này sao lại có cách gọi như thế! Hàn Lăng nghi hoặc quay đầu lại, tìm về hướng phát ra thanh âm, thấy cách đó một đoạn có hai bóng dáng, một lớn một nhỏ làm nàng chấn trụ.
Đúng lúc này nhân ảnh cao lớn kia cũng ngẩng đầu, nhìn về phía nàng, bốn mắt nhìn nhau. Kinh ngạc, vui mừng, kích động cùng lúc xuất hiện trên mặt hai người.
Hai chân tự động tiến về phía trước, khoảng cách giữa hai người ngày càng ngắn, sau khi nhìn rõ mặt đối phương, hai giọng nói cùng vang lên.
“Hàn Lăng!”
“Đình Phái!”
Nếu như không phải vì trên đường còn có người, hai người nhất định sẽ hưng phấn ôm chầm lấy nhau! Nếu như không phải còn có một nhân vật quan trọng hơn ở bên, Hàn Lăng nhất định đã khóc nấc lên rồi.
Ngắm nhìn hình ảnh nhân nhi nhỏ bé quen thuộc mà xa lạ trước mắt này, Hàn Lăng chậm rãi ngồi xổm xuống, hai tay chần chừ sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn dễ thương, tiếng nói lộ ra kích động, “Lạc nhi, thật là Lạc nhi sao?”
Đôi mắt to thiên chân vô tà kia vụt sáng, hai tay mập mạp cũng chầm chậm sờ lên má Hàn Lăng, âm thanh chứa đựng cả sự phân vân và nỗi nhớ nhung, “Mụ mụ?”
Nghe thấy tiếng gọi đã lâu không nghe, Hàn Lăng cũng không kìm nén được nữa, kích động ôm hắn vào lòng.
“Mụ mụ, ta cuối cùng cũng tìm được mụ mụ, lần này phụ thân không có lừa Lạc Lạc, mụ mụ thật sự ở đây.”
“Lạc nhi, tâm can bảo bối của mụ mụ, vận mệnh của mụ mụ, mụ không ngờ, thật sự không ngờ…” nước mắt giống như nước lũ tràn đê, mãnh liệt tuôn ra khỏi khóe mắt Hàn Lăng.
Đã bao đêm nàng bị ác mộng đánh thức, nàng mơ thấy Lạc nhi bị chết thảm, có khi còn bị đánh đòn tới chết, có khi lại trúng độc bỏ mình, thất khiếu chảy máu, có khi bị chém từng đao, cuối cùng chết trong đau đớn.
Cũng có khi nàng không khỏi nghĩ ngợi, nếu như nàng nhất định mất đi Vi Lạc, nàng thà không sinh ra hắn. Nhưng vài tháng sau nàng vẫn sinh ra hắn, mặc dù chỉ ở chung có chín tháng ngắn ngủi, nàng vẫn cảm thấy được niềm hạnh phúc trước nay chưa từng có, được thử nghiệm niềm hạnh phúc khi làm mẹ.
“Mụ mụ, người ôm ta chặt quá, ta thấy hơi đau!” Thanh âm nho nhỏ kéo Hàn Lăng từ trong trầm tư trở lại.
Tâm tình kích động của nàng thì vô phương bình phục. Hàn Lăng hơi lỏng tay, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn lên. Khuôn mặt này đã thay đổi một chút rồi, nhưng vẫn rất là khả ái, rất tuấn tú.
“Lạc nhi, để mụ mụ ôm một lần, một lần nữa nhé?” nàng lại ôm hắn vào lòng, lâu thật lâu.
Vi Lạc vốn trưởng thành sớm, tựa hồ cũng hiểu được tâm tình của mẫu thân lúc này, nên mặc dù thân thể có hơi đau, hắn cũng nhịn xuống, bởi vì hắn biết không thể phá hỏng tâm trạng của mẫu thân, hơn nữa, hắn cũng thực không muốn xa rời lồng ngực ấm áp này.
“Mụ mụ, xin đừng rời khỏi ta, được không?” Vi Lạc lẳng lặng tựa vào trong lòng Hàn Lăng, tiếng nói non nớt khẩn cầu.
“Sẽ không, mụ mụ sẽ không bao giờ rời xa ngươi nữa!” Hàn Lăng hứa hẹn.
“Tiểu Hi và Nhị Tôm thường xuyên nói với ta, sở dĩ mụ mụ rời đi là bởi vì ta không nghe lời, ta không ngoan! Mụ mụ, người để phụ thân làm việc thay nha. Hay là nếu công việc không thể giao cho ai ngoài mụ mụ ra thì người hãy mang theo ta, ta sẽ giúp mụ mụ, nấu cơm cho mụ mụ.”
Một hài tử trưởng thành sớm, một hài tử cực kỳ nhu thuận, một hài tử tri kỷ, trừ khi chính tai nghe thấy, nàng thật sự không thể tin được những lời này xuất phát từ miệng của một đứa bé.
Nghe, nghe, hốc mắt Liễu Đình Phái tựa hồ cũng nóng lên, thanh âm hắn khàn khàn, “Từ khi hắn hiểu chuyện tới nay thì luôn hỏi ta mụ mụ đi đâu, tại sao các hài tử khác đều có mụ mụ, chỉ có hắn là không có. Từng có một thời gian hắn trầm mặc ít nói, học nấu cơm, học giặt quần áo, hắn nghĩ ngươi rời đi là do hắn không ngoan.”
Hàn Lăng khóc càng to hơn, nước mắt không ngừng chảy qua hai gò má, nàng đau lòng vuốt ve hài tử trong lòng, không ngừng nói xin lỗi, “Lạc nhi! Xin lỗi, là mụ mụ sai, thật sự xin lỗi!”
“Cũng có khi ta hối hận, lẽ ra ban đầu không nên bảo ngươi đi. Nếu ngươi ở đó, có thể sẽ gặp nhiều chuyện không vui nhưng sẽ được sống cùng Lạc nhi. Lạc nhi lúc được hai tuổi đã được ta dẫn đi khắp nơi. Ta lần nào cũng cho hắn hy vọng, nhưng vẫn mãi mãi không thể thực hiện.” Nhớ lại khuôn mặt Vi Lạc khổ sở thất vọng, tâm Liễu Đình Phái lại đau đớn.
Rốt cục, Hàn Lăng cũng khóc rống lên.
“Mụ mụ!” Vi Lạc cũng khóc nức nở.
Liễu Đình Phái đứng yên một bên, mặt mũi tối hù. Mãi đến khi ý thức được người đi đường đang nghi hoặc chỉ trỏ hắn mới thanh tỉnh lại, đưa Hàn Lăng và Vi Lạc tới một quán trà gần đó.
“Tại sao Lạc nhi lại lớn như vậy? Rốt cục là có chuyện gì xảy ra? Lạc nhi hiện tại mấy tuổi?” Sau khi ngồi trong quán trà, tâm tình kích động của Hàn Lăng mới bình phục một chút, bắt đầu nghi hoặc.
“Bốn tuổi! Năm đó, đạo lục quang cũng không mang ta về hiện đại mà là tới một ngọn núi ngoài hoàng cung, ta tìm chung quanh đó suốt hai ngày liền cũng không thấy ngươi, sau đó không thể làm gì khác hơn là về chỗ nghĩa phụ ta. Hóa ra đã qua ba tháng.”
“Nói cách khác, đạo lục quang đó cho ngươi xuyên đến ba tháng sau nhưng l