Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342851

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2851 lượt.

ném cho Hàn Lăng.
Hàn Lăng vội vàng đỡ lấy, dưới sự giúp đỡ của Tố Nga, nàng rất nhanh chóng mặc lại chỉnh ề, cũng không dám nán lại một giây phút này nữa, lao ngay ra ngoài.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Trên đường rộng rãi, một chiếc xe ngựa đang lộp cộp đi tới.
Một tiếng nói thanh thúy từ trong xe ngựa truyền ra, “Phụ thân, trạm tiếp theo của chúng ta là ở đâu?”
“Ách, Lạc Lạc muốn đi đâu?” Đáp lại là một tiếng nói trầm thấp hùng hậu.
“Ngô, không biết!”
“Không bằng… đi nữ tôn quốc?”
“Nữ tôn quốc? Có phải là nơi có rất nhiều mỹ nữ không?” Thanh âm non nớt bỗng dưng trở nên hưng phấn.
“Ha hả, Lạc Lạc tuổi còn nhỏ, lẽ ra phải đơn thuần trong sáng, ngươi lại đầy tính sắc như vậy, thật không biết di truyền ai!”
“Khẳng định là di truyền từ phụ thân! Được, cha, tại sao ngài họ Liễu, Lạc Lạc lại họ Hàn, Lạc Lạc không cần theo họ của phụ thân sao?”
“Kỳ thật phụ thân cũng muốn để cho ngươi họ Liễu, bất quá mẹ của ngươi thật bá đạo, nhất định muốn ngươi theo họ nàng.”
“Lạc Lạc cho tới bây giờ chưa từng thấy mụ mụ, cha, mụ mụ rốt cục đi đâu rồi, tại sao nhiều năm như vậy cũng không trở về!”
Bên trong xe ngựa yên tĩnh trong chốc lát, rồi giọng nam tử trầm thấp lại vang lên, “Mẹ của ngươi muốn kiếm được thật nhiều tiền, cho nên đi làm việc ở nơi xa.”
“Vậy tại sao phụ thân không đi làm? Tiểu Hi và Nhị Tôm đều là phụ thân, họ có trách nhiệm nuôi gia đình.”
“Phụ thân không muốn làm việc, huống hồ, ta cũng không biết làm gì!”
“Ta mặc kệ, ta mặc kệ, ta muốn thấy mụ mụ, phụ thân mau đi làm thay mụ mụ, để mụ mụ trở về!”
“Ai da, còn chưa lớn lên đã không cần cha, ai, thật sự là nuôi chim còn hơn là nuôi ngươi…”
“Phụ thân không khóc, Lạc Lạc không phải không muốn ngươi, chỉ là Lạc Lạc thật sự rất tưởng niệm mụ mụ! Ô ô, ta muốn mụ mụ!”
“Hảo, hảo, cha bây giờ sẽ mang ngươi đi tìm mụ mụ!”
“Phụ thân lần nào cũng nói là đưa ta đi tìm mụ mụ, nhưng đã tìm lâu như vậy, cũng không thấy mụ mụ, phụ thân gạt ta, phụ thân là con chó nhỏ!”
“Lần này tuyệt đối không sai, cha có dự cảm, lần này nhất định có thể tìm thấy mụ mụ!”
“Thật sự?”
“Ân!”
“Quá tuyệt vời! Cám ơn phụ thân, phụ thân là người dễ thương nhất, vĩ đại nhất trên thế giới!” Từng đợt tiếng nói vui tươi lẫn tiếng hoan hô và tiếng cười nối nhau đáp trên con đường yên tĩnh…”






Gặp Lại
“Bệ hạ!” Hàn Lăng đi theo Tố Nga đi tới tẩm cung của nữ vương.
Nữ vương ngẩng đầu lên sau án thư, vẫn mang chiếc mặt nạ nhỏ bằng bạc, cười với Hàn Lăng rồi lệnh cho Tố Nga lui ra.
“Đi Túy Mộng lâu, cảm giác thế nào?” tiếng nói nhu hòa bằng phẳng, phảng phất như nói người nhà chuyện phiếm, không có chút gì giống hoàng đế.
“Bệ hạ, để ngài thất vọng rồi!” nhớ lại tình cảnh vừa rồi ở Túy Mộng lâu, lại nhớ ra bản thân phí công đi về, Hàn Lăng thập phần ảo não, tràn đẩy khiểm ý.
“Đây là gặp gỡ giữa những quốc gia phụ cận thân thiết, để biểu hiện thành ý, quả nhân muốn đích thân viết, không thể để người khác viết được.”
Vậy cũng đúng! Hàn Lăng nhìn chăm chú vào đống thiệp mời dày đặc những chữ, đột nhiên một ý nghĩ lóe lên, “Bệ hạ, sao không in ra một loạt thiệp mời?”
“In ra?” Nữ vương mở mắt.
“Kỳ thật, thiệp mời trừ tên khách là khác nhau thì những nội dung khác đều giống nhau. Nếu như cứ viết tay từng tờ từng tờ thì chẳng những tốn thời gian lại dễ viết sai.”
Nữ vương gật đầu phụ họa, “Ân. Quả nhân tối qua viết đến tận khuya, tinh thần không tốt, ngón tay mỏi nhừ nên viết sai mất hơn chục tờ, chỉ có thể vứt bỏ.”
“Cho nên, nếu như trước tiên in ra những nội dung cơ bản, sau đó bệ hạ chỉ việc điền tên họ của khách, thì vừa tiện lợi lại không sợ sai.”
“Chủ ý này không tệ! Nhưng vấn đề là làm thế nào có thể in trước nội dung?” Nữ vương hứng thú, chỉ cái ghế đối diện, ý bảo Hàn Lăng ngồi xuống.
Hàn Lăng ngồi đối diện với nàng, từ từ giải thích: “Các công văn trọng yếu của quốc gia đều yêu cầu bệ hạ phê chuẩn và đóng dấu. Kỳ thật, bản khắc in ấn cũng giống như con dấu; hay có thể nói là bản khắc để in ấn có thể tham chiếu kỹ thuật in nhuộm.”
Thấy nữ vương có vẻ mê hoặc, Hàn Lăng tiếp tục phân tích: “In nhuộm là khắc ra hoa văn đồ án trên tấm ván gỗ, dùng thuốc nhuộm in lên vải. Chúng ta chỉ cần đổi vải thành giấy, đổi thuốc nhuộm thành mực, in mực ra giấy là có một ấn phẩm in khắc.”
“A, cái… này quả nhân đã hiểu!”
“Có bản khắc in ấn, chẳng những tiết kiệm thời gian, tránh những tổn thất không đáng có mà còn có thể xúc tiến văn hóa phát triển, có tác dụng truyền bá văn hóa. Chúng ta có thể dùng gỗ cây lê hoặc tảo làm bản khắc.”
“Gỗ lê và tảo thì ở Xinh Tươi quốc cũng không ít. Vấn đề là, quá trình điêu khắc này sẽ do ai đảm nhiệm?”
“Bệ hạ nếu như tin tưởng ta, ta nguyện vì bệ hạ cống hiến sức lực!”
“Để cho ngươi giữ trách nhiệm?” nữ vương lạ lẫm hỏi, “Ngươi khẳng định sẽ trợ giúp quả nhân? Tại sao?”
Hàn Lăng cười trong suốt, “Cũng như bệ hạ đã nói, là duyên phận! Bệ hạ không cần nghĩ ngợi mà đưa ta


XtGem Forum catalog