Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342853

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2853 lượt.

ại đem ta tới tận ba năm sau.”
“Ba năm?”
Hàn Lăng gật đầu, “Ta sau khi tỉnh lại, xuất hiện ở nơi này, cho tới bây giờ mới được hai tháng!”
“Trời, quá thần kỳ” Liễu Đình Phái không khỏi kinh hô.
“Được, ngươi là làm sao tìm được Lạc nhi, hắn không phải đã…”
Liễu Đình Phái nhìn nàng, trầm ngâm một hồi rồi nhẹ nhàng nói, “Hàn Lăng, kỳ thật… kỳ thật Lạc nhi là do ta cướp đi. Hôm đó ta từ mật đạo tiến vào tẩm phòng của ngươi, đúng lúc ngươi đang ngủ trưa cùng Lạc nhi, ta hạ thuốc mê cho ngươi rồi ôm lấy Lạc nhi, theo mật đạo thoát ra ngoài.”
Hàn lăng vừa nghe, thoáng chốc ngây ra như phỗng.
“Nghĩa phụ đã nhận một sinh ý, có người muốn Lạc nhi chết, lúc nghĩa phụ giao nhiệm vụ đương nhiên là ta không nhận, tuy nhiên nghĩa phụ nói vì danh dự của tổ chức, Vi Lạc nhất định phải chết, còn nói ta không đi thì có người khác đi. Ta hiểu rõ tính tình của nghĩa phụ, hắn nói được thì sẽ làm được, vì tránh để Vi Lạc rơi vào tay người khác, ta đã tạm thời đáp ứng nghĩa phụ, cướp Lạc nhi đi rồi đem hắn giấu ở một nơi không ai biết.”
Liễu Đình Phái nghỉ một lát rồi tiếp tục kể, “Sau khi nghĩa phụ biết kế hoạch của ta thì truy đánh ta, muốn ta giao ra Lạc nhi. Vì Lạc nhi, ta đã quyết đấu cùng hắn, đáng tiếc cuối cùng vẫn thua trong tay hắn, Lạc nhi cũng bị hắn tìm thấy.”
“Vậy sau đó thì sao?” Hàn Lăng đã bình tĩnh lại.
“Nghĩa phụ đối với ta vẫn còn tình nghĩa, lúc ta trở lại tổ chức thì thấy Vi Lạc vẫn còn sống, hơn nữa, đã được một tuổi. Hóa ra nghĩa phụ đã sai người tìm một tử thi rồi dùng thuật dịch dung, để hắn thế thân cho Lạc nhi, lừa bịp kẻ ủy thác!”
“Sau đó thì sao? Ngươi phải đáp ứng điều kiện gì mới có thể giữ tính mạng Lạc nhi?” Hàn Lăng rất rõ ràng, nghĩa phụ Liễu Đình Phái sở dĩ giữ lại Lạc nhi, nhất định là muốn dùng Lạc nhi kiềm chế Liễu Đình Phái.
“Ta làm việc lúc nào cũng nhanh nhẹn, chính xác, ở trong tổ chức tám năm, chưa từng thất bại lần nào, nghĩa phụ tự nhiên không muốn mất đi một dũng tướng như ta. Mấy năm nay ta luôn để ý nghe ngóng tin tức của ngươi. Bắt đầu từ năm ngoái, Lạc nhi cứ la hét muốn đi tìm ngươi. Vì vậy, ta xin nghĩa phụ cho ta ba năm tự do để đưa Lạc nhi đi. Không ngờ lại có thể gặp ngươi ở đây!”
Thì ra là thế! ! Hàn Lăng rốt cục bừng tỉnh đại ngộ.
“Hàn Lăng, xin lỗi!”
Xin lỗi? Hắn có lỗi với bản thân sao? Không sai, là hắn cướp đi Lạc nhi, nhưng thực ra là hắn cứu Lạc nhi. Như hắn nói, nếu hắn không làm thì sẽ có sát thủ khác làm. Bất luận thế nào, hắn đều là ân nhân cứu mạng của Lạc nhi.
Bởi vậy, nàng không trách cứ hắn, mà cần phải cảm tạ hắn, “Cám ơn ngươi, Đình Phái! Nếu không có ngươi, chỉ sợ Lạc nhi đã thật sự…”
“Chỉ tiếc, cho tới bây giờ nghĩa phụ cũng không chịu nói cho ta biết rốt cuộc là ai muốn sát Lạc nhi, hắn chỉ là nói là nhân vật trọng yếu trong hoàng cung.”
“Không vấn đề gì!” Hàn Lăng ra vẻ không sao. Nghĩ tới người muốn hại Lạc nhi, nàng trong lòng hiểu rõ, đó chỉ có thể là Vân phi lòng dạ độc ác.
“Được rồi, ngươi thì sao? Ngươi sống ở đây thế nào?”
“Ta? Đạo lục quang đó dẫn ta đến hoàng cung Xinh Tươi quốc, gặp ngay nữ vương bệ hạ. Nàng chẳng những thu lưu ta mà còn đối đãi ta như người thân.” Hàn Lăng mang hết những chuyện xảy ra hai tháng gần đây kể cho hắn.
“Không ngờ ngươi lợi hại như thế, dĩ nhiên là bí thư cho nữ vương!” Liễu Đình Phái khen ngợi.
“Là duyên phận!” Hàn Lăng lại nhớ lại lời nữ vương. Đúng vậy, chỉ ngắn ngủi hai tháng mà có thể trải qua tất cả những việc này, chỉ có thể nói là do duyên phận an bài.
Ánh mắt nàng lại trở lại trong lòng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt tóc Vi Lạc, không ngừng thủ thỉ, “Lạc nhi, Lạc nhi của ta, bảo bối của ta!”
“Vậy sau này làm sao bây giờ?” Liễu Đình Phái là nam nhân tương đối lý tính, lập tức nghĩ đến các vấn đề cần giải quyết, “Ngươi sẽ an trí Lạc nhi thế nào? Có thể đưa vào hoàng cung cùng sống không?”
Hàn Lăng còn chưa kịp trả lời, Vi Lạc đã hét lớn: “Mụ mụ, không được rời khỏi ta, ta muốn theo mụ mụ chung một chỗ!”
Hàn Lăng lại cảm động, “Ta trở về sẽ nói với nữ vương. Cho ta hai ngày, bất luận thế nào ta cũng sẽ không tách rời khỏi Lạc nhi nữa!”
“Được! Cũng không còn sớm nữa, ngươi có muốn về cung trước không? Ta và Lạc nhi sẽ ở lại khách sạn Thăng Bình.”
“Ân! Đi ra cũng lâu rồi, phải về thôi.” Hàn Lăng hôn vài cái lên trán Lạc nhi, chuẩn bị để hắn xuống.
Vi Lạc ôm chặt lấy nàng, “Không được, ta không rời khỏi mụ mụ!”
“Ngoan, ngày mai mụ mụ sẽ trở lại thăm ngươi, mụ mụ muốn chuẩn bị một căn nhà thật tốt để ở cùng Lạc nhi.”
“Ta không cần nhà tốt, ta chỉ muốn ở cùng mụ mụ!”
“Lạc Lạc, mẹ của ngươi vẫn còn việc cần làm, tạm thời chưa thể ở cùng ngươi…”
“Vậy sao phụ thân không đi làm!” Liễu Đình Phái còn chưa nói xong, Vi Lạc liền lớn tiếng ngắt lời hắn.
Liễu Đình Phái và Hàn Lăng thấy thế thì mỉm cười, tiểu gia hỏa này, còn nhỏ tuổi mà tính cách đã bá đạo như thế rồi.
“Lạc nhi nghe lời, đợi hai ngày nữa mụ mụ nhất định sẽ ở cùng ngươi, được không?” Hàn Lăng tiếp tục dỗ dành hắn, nàng làm sao có thể có ý nghĩ rời xa hắn chứ.