Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342889

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2889 lượt.

ho Lý Ánh Cúc nghe, “Trước thấy ngài thân thể còn chưa khang phục, ta chịu đựng không nói.”
Lý Ánh Cúc đầy mặt bi ai, một lúc sau mới nói ra.”Trước lúc Thất Hiền pháp sư lên làm nữ vương đã cùng với Tể tướng Triệu Vinh Hoa lưỡng tình tương duyệt, lặng lẽ sinh ra Thanh nhi. Một năm sau, Thất Hiền pháp sư kế vị, Triệu Vinh Hoa bởi vì nhất thời sơ ý mà xúc phạm quốc pháp, bị phế chức quan, bởi vậy Thất Hiền pháp sư tạm thời không dám công khai tình cảm giữa hai người bọn họ, chỉ có thỉnh cầu Triệu Vinh Hoa một mình nuôi dưỡng Thanh nhi.”
“Vậy… Lý Dật Thanh nói thật? Ngài thật sự một đao kết liễu Triệu Vinh Hoa?”
“Triệu Vinh Hoa vốn là một nam tử tuổi trẻ đầy hứa hẹn, sau khi bị cách chức thì trở nên suy sụp, không phấn chấn, không có việc gì làm nên cả ngày chỉ biết ăn chơi. Thất Hiền pháp sư biết được thì rất đau lòng lo lắng, nàng nhiều lần khuyên nhủ hắn đi buôn bán. Triệu Vinh Hoa không chịu, còn uy hiếp Thất Hiền pháp sư phải cho hắn tiền. Niệm tình xưa, Thất Hiền pháp sư đáp ứng hắn.”
“Lý Ánh Cúc càng nói càng bi thương, “Thất Hiền pháp sư trước khi lâm chung nắm tay của ta, dặn dò ta nhất định phải chiếu cố Thanh nhi thật tốt. Ta cùng Triệu Vinh Hoa ở chung qua mấy năm, đã biết rõ hắn quả thực đã không còn thuốc chữa. Vì vậy sau khi ta đăng cơ liền chuẩn bị mang Thanh nhi hồi cung. Lúc này, Triệu Vinh Hoa ăn chơi cực kỳ quá đà, tiền cung cấp không thể thỏa mãn hắn, hắn muốn ta lập tức khôi phục chức vị tể tướng của hắn, còn tuyên bố nếu ta không đáp ứng, hắn sẽ chiếu cáo thế nhân bí mật của hắn và Thất Hiền pháp sư.”
“Cho nên ngài dứt khoát giết hắn!”
“Không sai! Thất Hiền pháp sư một đời anh minh, quả quyết không thể để cho Triệu Vinh Hoa làm ô nhục. Đến một ngày, hắn đột nhiên xông vào cung, nhìn bộ dạng nồng nặc mùi rượu của hắn, ta tức giận, từ tận tình khuyên nhủ, đến tức giận cảnh cáo. Không hiểu sao hắn nhất định không chịu rời đi, còn lớn tiếng gây ra sự chú ý. Ta tức giận, rút trường kiếm mà Thất Hiền pháp sư để lại, đâm hắn.”
“Ngài không biết võ công, vậy mà có thể một kiếm kết liễu tính mạng của hắn!” Hàn Lăng kinh ngạc không thôi.
“Đúng lúc đó, Lý Dật Thanh trở về, trông thấy!”
“Ta cũng muốn giải thích với Thanh nhi, nhưng lại không biết nói gì. Hắn từ nhỏ đã tôn kính cùng sùng bái Thất Hiền pháp sư, ta không thể để cho hắn biết chân tướng, không thể phá hư thất địa vị của Thất Hiền pháp sư trong lòng hắn…”
“Việc này cũng làm cho hắn giờ đây trở nên phóng đãng không kiềm chế được, thường xuyên đối nghịch với ngài.” Nghe xong việc này, Hàn Lăng cảm thấy bất đắc dĩ, đau lòng nắm lấy vai Lý Ánh Cúc, một tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt Lý Ánh Cúc, “Đừng thương tâm, rồi sẽ có một ngày hắn sẽ hiểu nỗi khổ tâm của ngài.”
“Không có khả năng, không có khả năng…”
“Tất cả đều có khả năng. Hắn đã nguyện ý theo ta đi Địa Phế sơn lấy thuốc, ta cho rằng đó không phải chỉ đơn giản là vì muốn trả lại ân tình cho ta.” Hàn Lăng tiếp tục an ủi.
Lý Ánh Cúc ngước mắt nhìn Hàn lăng, “Ngươi thật là một nữ tử hiếm có, ai cưới được ngươi, là nhờ phúc khí kiếp trước đã tu luyện.”
Hàn Lăng nhàn nhạt cười, trong mắt hiện lên một tia khác thường.
“Có tin tức của Phong nhi chưa?” Lý Ánh Cúc hỏi tiếp.
“Không có!” nụ cười trên môi Hàn Lăng lập tức biến mất, đầy mặt mây đen.
“Đừng lo lắng, Phong nhi cát nhân thiên tướng, nhất định không có việc gì.” Lần này, đến phiên Lý Ánh Cúc an ủi Hàn Lăng.
Hàn Lăng không lên tiếng, nội tâm lo lắng không giảm. Dụ Trác hoàng triều rơi vào tay bọn Lý Ánh Hà, Vi Phong nhất định vạn phần tự trách cùng ai oán, lỡ đâu lại làm ra việc ngốc nghếch, vậy…
Hai người liền như vậy trầm mặc tương đối, đều tự lo lắng. Hồi lâu, đến lúc Tố Nga nhắc nhở Lý Ánh Cúc nghỉ trưa, hai người mới phục hồi tinh thần lại.
Lý Ánh Cúc đi rồi, Hàn Lăng trở lại trước án thư, phê chữa tấu chương. Sau khi hoàn thành, nàng cũng rời khỏi ngự thư phòng, trở lại tẩm cung.
Vừa vào cửa, liền nhìn thấy Vi Lạc nghiêng người dựa vào cái ghế dài, cả người rất an tĩnh, rất nghiêm túc, hình như đang suy nghĩ cái gì.
“Lạc Lạc, không đi ngủ trưa sao?” Hàn Lăng ngồi xuống bên cạnh hắn, ôm lấy hắn,để hắn ngồi trên đùi nàng.
“Mụ mụ, ta nhớ thúc thúc!” Vi Lạc không nháy mắt, khuôn mặt nho nhỏ lộ vẻ tư niệm cùng khổ sở.
Hàn Lăng đầu tiên là ngẩn ra, tiện đà cười nói: “Phụ thân rời đi lâu như vậy, còn chưa nghe ngươi nói tưởng niệm hắn!”
“Không phải, ta nghe Cốc Thu a di nói thúc thúc gặp nguy hiểm, ta rất lo lắng cho thúc thúc.”
Yết hầu Hàn Lăng một hồi nghẹn ngào, cố gắng kìm nén cảm xúc đang phập phồng.
“Phụ thân đột nhiên đi, thúc thúc cũng đi, Lạc Lạc rất nhớ thời gian có phụ thân cùng thúc thúc cùng ở! Vi Lạc rúc vào Hàn trước ngực Lăng, cúi đầu nói.
“Phụ thân xong việc sẽ trở về, thúc thúc cũng sẽ bình yên vô sự, cho nên Lạc Lạc không cần lo lắng, biết không? Bọn họ không muốn nhìn thấy bộ dáng khổ sở của Lạc Lạc đâu.”
Vi Lạc không nói, chỉ vươn cánh tay nhỏ bé mập mạp vòng qua lưng Hàn Lăng, khuôn mặt nhỏ nhắn tựa vào trước ngực Hàn Lăng.