Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342890
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2890 lượt.
quan viên tuyên đọc chiếu thư cho tân hoàng đế xong, nữ vương đem ngọc tỷ chính tông đặt vào trong tay Hàn Lăng.
Tiếp theo, Hàn lăng làm theo quy định, hai tay duỗi thẳng, cầm ngọc tỷ giơ lên cao, ngẩng đầu, cao giọng tuyên thệ, “Ta, đời nữ vương thứ hai mươi tám của Xinh Tươi quốc, sẽ tuân theo lương hảo tác phong của tổ tiên, dốc hết sở năng vì sự an bình, phát triển, giàu mạnh của Xinh Tươi quốc.”
Hàn lăng vừa dứt lời, dưới đài lập tức truyền đến tiếng hô to bái hạ, “Chúng thần khấu kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
Nhìn cảnh tượng trước mắt, đầu óc Hàn Lăng trong nháy mắt ngây ra, mãi đến khi được nữ vương ra nhắc nhở, nàng mới phục hồi tinh thần lại, tiếng nói thanh thúy mà vang dội, bay vào tai mọi người, “Các khanh gia bình thân!”
Sau buổi lễ là ngự yến, Hàn Lăng và quần thần cùng uống rượu tâm tình
Người Nào Đó Giá Lâm
Hàn Lăng trở thành nữ vương Xinh Tươi quốc, chuyển vào ở cung điện của nữ vương.
Lý Ánh Cúc vốn định chuyển đi nhưng Hàn Lăng thỉnh cầu nàng tiếp tục ở lại (nàng đã thoái vị, sau này đều có thể trực tiếp xưng tên)
Hiện tại, trong cung điện nữ vương, ngoài Hàn Lăng, Vi Lạc, Cốc Thu và Ti Thải ra thì còn có Lý Ánh Cúc, ngày nào cũng rất náo nhiệt.
Trước đây, Hàn Lăng mặc dù cũng thường xuyên thương thảo quốc sự cùng Lý Ánh Cúc, nhưng đều chỉ là nghe, sau đó nói ra suy nghĩ của mình, những hiểu biết của nàng về Xinh Tươi quốc cũng có hạn.
“Trong phạm vi tẩm cung thì không sao.”
“Mang nó ta cảm thấy có chút bó buộc, cảm giác như năng lực cũng giảm đi. Chủ yếu nhất là Lạc Lạc rất không thích ta đeo mặt nạ. Kỳ thật, lúc đăng cơ, dung mạo của mỗi vị nữ vương các văn võ bá quan trong triều đều đã biết rồi, cần gì phải đeo mặt nạ nữa?”
“Đây là truyền thống của Xinh Tươi quốc. Trong thời gian nữ vương đời thứ năm tại vị, Xinh Tươi quốc từng gặp một kiếp nạn hiếm có. Ôn dịch lan tràn, tử thương vô số, tình thế lúc ấy vô cùng nguy hiểm. Vì để ức chế ôn dịch, nàng đã tự nhốt mình ở ngự thư phòng, năm ngày năm đêm không nghỉ ngơi, rốt cục đã nghĩ ra đối sách. Đồng thời, cũng không biết vì nguyên nhân gì mà toàn bộ cơ thể nàng bị héo rút. Cuối cùng không thể làm gì khác hơn là sai người đặc chế một chiếc mặt nạ, che đi những nếp nhăn này. Tất cả mọi người đều cho rằng, mặt nàng sở dĩ bị biến dạng là bởi vì đã quá sức mệt nhọc. Do đó, bắt đầu từ đời thứ sáu, các nữ vương đều mang mặt nạ để tưởng nhớ đến nàng.”
Hàn Lăng nghe xong, cuối cùng cũng hiểu được, dường như đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, nàng tiếp tục vấn hỏi, “Bà bà, Khâu Lý Trân là người thế nào?”
Lý Ánh Cúc không đáp, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ nàng làm khó dễ ngươi?”
“Hôm nay lâm triều, ta trình bày phương châm cải cách với triều thần, đại bộ phận mọi người đều tán thành, chỉ có nàng cầm đầu một vài quan viên kiên quyết phản đối.”
“Khâu Lý Trân, đảm nhiệm chức nữ quan cùng một năm với ta, là một người rất thông minh, trí mưu, đảm lược, nhưng cũng là kẻ lòng dạ hẹp hòi. Năm đó Thất Hiền pháp sư truyền ngôi vị hoàng đế cho ta đã khiến cho nàng bất mãn. Cho tới nay, nàng mặt ngoài thì phục tùng ta, kỳ thật ngầm tụ kết một ít vây cánh, thường xuyên cùng ta đối nghịch.”
“Nửa tháng nay, các nàng luôn làm khó dễ ta trong mọi vấn đề.” Hàn Lăng tả oán, “Nàng hôm nay còn nói rằng cần phải ngưng việc tiến cống lương thực và mã thất cho Hùng Thăng quốc, còn nói rằng ngài hiện tại đã thoái vị, không cần phải làm theo tư dục của ngài. Bà bà, chuyện này rốt cục là thế nào? “
“Lúc ta vừa tiếp nhận Xinh Tươi quốc, Hùng Thăng quốc đang gặp đại hạn, bọn họ mưu toan phát động chiến tranh, cướp đoạt tài nguyên, mục tiêu lớn nhất tất nhiên là Dụ Trác hoàng triều. Lúc ấy, Phong nhi vừa đăng cơ, tất cả còn chưa ổn định, không thể để xảy ra chiến tranh. Sau khi suy nghĩ, ta liền đưa thư cho lão quốc vương của Hùng Thăng quốc, đáp ứng hắn hàng năm đều tiến cống một lượng lớn lương thực và mã thất, giúp giảm bớt khó khăn cho Hùng Thăng quốc. Lão quốc vương lúc đó cũng nợ ân cứu mạng của Thất Hiền pháp sư nên rất sảng khoái đạt thành hiệp nghị với ta.”
“Tất cả những gì ngài làm đều là vì Vi Phong!” Hàn Lăng không khỏi cảm thán tình thương vĩ đại của người mẹ.
“Ân! Khâu Lý Trân vẫn canh cánh việc này trong lòng, nàng chỉ biết ta làm vậy là có lý do cá nhân chứ cũng không biết rõ ý tứ sâu xa trong đó.”
“Vậy hiệp nghị đó kéo dài bao lâu?”
Lý Ánh Cúc thoáng suy tư, đáp: “Bảy năm! Năm nay là năm cuối! Cho nên, ngươi không cần phải để ý tới Khâu Lý Trân, nàng một mực nhòm ngó ngôi vị hoàng đế, nếu như không phải coi trọng tài năng của nàng, ta đã sớm từ bỏ nàng.”
Hàn Lăng gật đầu, trầm mặc chốc lát rồi bình tĩnh nhìn chăm chú vào Lý Ánh Cúc, vẻ mặt thập phần nghiêm túc, “Bà bà, kỳ thật… Ta còn có chuyện muốn nói cho ngài.”
“Ngươi nói đi.”
” Trên đường ta cùng Lý Dật Thanh đi Địa Phế sơn, hắn từng nói với ta một việc, nói ngài tự tay giết chết phụ thân của hắn.” Hàn Lăng kể lại những gì Lý Dật Thanh nói với nàng c