Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342894

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2894 lượt.

trắng xóa.
Thiên nham vạn hác, thương tùng cổ bách, quái thạch thanh tuyền, nơi nơi điểu ngữ mùi hoa, cảnh sắc như họa. Đứng trên đỉnh núi, tầm mắt trải rộng, trông về phía xa, lòng người cảm thấy phóng khoáng, hòa hợp với thiên nhiên.
Tất cả cảnh này, há một tự “mỹ” có thể hình dung?
Chỉ tiếc, nàng lần này đến không phải là để du sơn ngoạn thủy, mà là để tìm tiên thảo trở về cứu người.
“Đi nhanh như vậy làm gì, khó được phong cảnh như họa, sao không nhân cơ hội thưởng thức?” Lý Dật Thanh thả chậm cước bộ, nhìn ngó khung cảnh mỹ lệ bốn phía, cực kỳ thích ý.
Hàn Lăng không nói, tiếp tục bước nhanh đi tới. Đúng vậy, mặc dù là Hoàng Sơn, Chung Nam Sơn ở hiện đại, cũng không thê sánh với nơi này.
Đối với cảnh tượng thiên nhiên mỹ lệ này, nàng cũng hận không thể lập tức dừng lại, tận tình thưởng thức hưởng thụ, nhưng nàng không thể!
Nữ vương nguy trong sớm tối, chờ bản thân đem thuốc về cứu mạng; Vi Phong thì chẳng biết đi đâu, nàng mỗi thời mỗi khắc đều lo lắng cho hắn.
“Ối!” Bỗng dưng, một cảm giác đau đớn từ chân phải truyền đến. Bởi vì đi quá nhanh, chân nàng đá phải hòn đá.
Lý Dật Thanh vội vàng đỡ nàng, “Ta đã bảo đừng đi nhanh như vậy rồi!”
“Đau quá!” khuôn mặt nhỏ nhắn của Hàn Lăng nhăn lại, đôi giày vải mỏng manh căn bản không thể bảo vệ đôi chân khỏi những thạch đầu này.
Bên đường vừa lúc có một tảng đá lớn, Lý Dật Thanh đỡ nàng ngồi xuống.
Hàn lăng lập tức bỏ giày ra, phát hiện mười đầu ngón chân vốn trắng nõn mượt mà giờ đã sưng đỏ lên.
“Nương ngươi không dạy ngươi, ở trước mặt nam nhân không được tùy tiện lộ chân ra hay sao?” Nhìn bàn chân trắng nõn như ngọc ấy, nội tâm Lý Dật Thanh dâng lên một tia cảm giác khác thường.
Hàn Lăng liếc mắt nhìn hắn, không nói, đưa tay xoa nhẹ lên ngón chân bị thương, cảm giác đau nhức lại làm nàng kêu lên.
“Để ta!” Lý Dật Thanh ngồi xổm xuống, cầm lấy chân Hàn Lăng, gác lên trên đùi hắn, những ngón tay dài nhẹ nhàng xoa nắn.
Tức thì, đau nhức từ từ biến mất, khắp các ngón chân tựa như có một cỗ chân khí đang lưu động.
“Ngươi… dường như rất quen với việc này!” Hàn Lăng nói.
Lý Dật Thanh sửng sốt, trả lời: “Ta từ nhỏ đã nghịch ngợm, hoạt bát hiếu động, trước bảy tuổi, thường xuyên đánh nhau với người ta, bị thương vô số, nhẹ thì gãy tay chân, nặng thì vỡ đầu chảy máu.”
“Vậy sau bảy tuổi thì sao? Cuộc sống của ngươi như thế nào?” Hàn Lăng nhớ kỹ nữ vương từng đề cập, lúc Lý Dật Thanh bảy tuổi mới bắt đầu được nàng thu dưỡng.
“Năm ta bảy tuổi, đột nhiên có một nữ nhân xuất hiện ở nhà ta, cha nói với ta, nàng chính là mẫu thân đã thất lạc nhiều năm của ta. Lúc đầu, ta không có hảo cảm với nàng, thậm chí chán ghét nàng! Nhưng dần dần, ta tiếp nhận nàng, bởi vì nàng rất ôn nhu, rất quan tâm, rất thể thiếp, đều là những thứ ta khát vọng đã lâu. Tám năm đó có thể nói là khoảng thời gian đẹp nhất của chúng ta.”
“Sau đó thì sao? Ngươi sao lại chống đối nàng như vậy?” Hàn Lăng biết “Nàng” trong miệng hắn là chỉ nữ vương Lý Ánh Cúc.
“Thời gian tốt đẹp đó bắt đầu từ thời khắc nàng đăng cơ liền từ từ biến mất. Ta vĩnh viễn không thể quên được cảnh nàng, với bề ngoài mềm mại nhỏ bé yếu ớt lại tay cầm trường kiếm, hung hăng đâm chết cha ta.”
Hàn Lăng thở mạnh vì kinh ngạc, nữ vương không nói chuyện này với nàng.
Ngăn chận kinh ngạc, Hàn Lăng tiếp tục hỏi: ” Bắt đầu từ khi đó, ngươi liền trở nên phản nghịch không kềm chế được, vì cùng nàng đối kháng, còn mở Túy Mộng lâu?”
“Không sai! Không chỉ có Túy Mộng lâu, sau này ta còn muốn làm rất nhiều chuyện, chỉ cần nàng một ngày tiếp quản Xinh Tươi quốc, ta đều phải cùng nàng đối nghịch, nàng muốn được thiên cổ khen ngợi, ta sẽ không để nàng như nguyện!” con ngươi đen thâm thúy của Lý Dật Thanh, lộ ra vẻ phẫn hận cùng âm trầm.
“Có lẽ chuyện không đơn giản như ngươi nhìn thấy, nàng giết chết cha ngươi, nói không chừng là có nỗi khổ riêng.”
“Nỗi khổ riêng? Cho dù là nỗi khổ lớn đến nhường nào cũng không đến mức mưu sát chồng chứ?” Lý Dật Thanh lạnh lùng hừ, “Phao phu khí tử, bội tình bạc nghĩa, để đạt được mục đích mà không chừa thủ đoạn nào. Đây chính là Lý Ánh Quân!”
Nhìn hắn đầy mặt oán giận, Hàn Lăng không khỏi trầm mặc xuống. Xem ra, thành kiến của Lý Dật Thanh đối với nữ vương không phải bình thường.
“Sao, chân đỡ chút nào chưa? Có thể đi chưa?” Lý Dật Thanh khôi phục như cũ.
Hàn Lăng gật đầu, lúc vừa đứng lên, nơi ngón chân đó lại truyền đến một hồi đau đớn.
Lý Dật Thanh thấy thế liền tới nhâc bổng nàng lên, cất bước đi.
Không nghĩ tới hắn lại như vậy, Hàn Lăng ngượng ngùng không thôi, giãy dụa kêu lên, “Uy, để ta xuống! Nam nữ…”
“Đừng nói với ta cái gì nam nữ thụ thụ bất thân! Nếu như không như vậy, đến lúc tối mịt chúng ta cũng không lấy được tiên thảo.”
“Vậy… Vậy ngươi cõng ta đi!” Hàn Lăng thật sự không quen. Hành động như vậy, trừ… Vi Phong ra, ngay cả Liễu Đình Phái cũng chưa từng làm.
Ánh mắt Lý Dật Thanh phức tạp, một lúc sau mới vòng tay ra sau, để nàng ngồi lên lưng.
Hai tay Hàn Lăng đặt lên vai hắn, tận lực ngửa người