Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1343349

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3349 lượt.

ơng như nàng nhất định sẽ mềm lòng; cánh cửa đóng chặt kia nhất định sẽ lại mở rộng, tiếng nói ôn nhu dễ nghe đó nhất định sẽ nói với hắn, “Vào đi!”
Mưa vẫn rơi, cửa rốt cuộc vẫn không mở, dần dần, ngay cả khe cửa sổ cũng không lộ ra ánh sáng nữa.
Cái lạnh trên người hắn dần lui, tâm hắn dường như trống rỗng, chỉ còn lại khổ sáp và tuyệt vọng, rốt cục, hắn cũng không chống đỡ được nữa, ngã xuống mặt đất…






Hôn Lễ Thượng – Tuyệt Vọng
Trên chiếc giường lớn mềm mại, hai mẹ con Hàn Lăng và Vi Lạc đang nằm, bốn mắt mở to.
“Lạc Lạc, đã muộn rồi, còn không mau ngủ đi?” Ngăn chặn cảm giác ủ dột trong lòng, Hàn Lăng nhìn sang bên trái.
Vi Lạc cũng nhìn sang nàng, “Mụ mụ, sao ngài lại không cho Phong thúc thúc vào?”
“Vấn đề này ngươi đã hỏi từ tối đến giờ rồi, không phải là mụ mụ đã nói không muốn trả lời, không được hỏi nữa hay sao?” Hàn Lăng nhăn mặt.
Hàn Lăng cố ý dừng lại một chút, nhìn thấy tai Lạc Lạc đang vểnh lên thì từ khóe miệng tràn ra một nụ cười, tiếp tục kể: “Lúc đi qua một trảng rừng, bạch mã bị người bắt lấy, Đường Tăng bị ngã xuống đất, sau khi đứng lên thì kinh thấy những kẻ hung thần ác sát đang cầm đao trong tay vây lấy hắn.”
“Mụ mụ, bọn người đó là ai?” Vi Lạc không nhịn được, lập tức xoay người lại, đối mặt với Hàn Lăng.
“Bọn họ là cường đạo. Tên cầm đầu nhìn chằm chằm vào Đường Tăng, hỏi: Ngươi từ đâu tới? Đường Tăng đáp: Đông thổ Đại Đường. Tên cầm đầu vừa nghe thì thèm thuồng hô lên: Oa, đây là đâu chứ! Ai, ngươi sao không ở lại chùa miếu đại Đường, chạy tới nơi này làm gì?”
“Có phải là Đường Tăng trả lời là đi Tây Thiên lấy kinh?” Vi Lạc hăng hái cướp lời.
Hàn Lăng cười gật đầu, “Tên cầm đầu nói, vậy ngươi phải trả lộ phí mới được đi qua nơi này! Nhưng Đường Tăng căn bản là không có tiền. Tên cầm đầu tức giận: Không có tiền? Vậy ta tiễn ngươi về Tây thiên! Đường Tăng kinh hãi, muốn dùng kinh Phật khuyên giải bọn họ: Ngươi đã nghe ác giả áo báo chưa? Ai ngờ tên kia lại trả lời: ta không tin, nếu tin thì có tiền hay không? Nói xong, hắn lập tức sai người treo Đường Tăng lên cây.”
“Tôn Ngộ Không đâu? Hắn phải mau chóng tới cứu Đường Tăng a!” mặt Vi Lạc đầy lo lắng, lúc này hắn đã nhập tâm vào câu chuyện, sớm quên đi kẻ vẫn còn đang dầm mưa bên ngoài.
“Ân, Tôn Ngộ Không vội vã chạy tới, vì sự an toàn của Đường Tăng, hắn liền hóa thành một hòa thượng…” Hàn Lăng từ từ kể, thanh âm bằng phẳng, vừa kể vừa nhìn Vi Lạc tiến vào mộng đẹp.
Nàng tiếp tục nhìn hắn, một lúc sau mới nhắm mắt lại. Rất lâu sau, nàng lại mở mắt ra, xuống giường, bước ra khỏi tẩm phòng.
Tiếng mưa rơi đã nhỏ đi, Hàn Lăng mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài, trong sân không một bóng người, nàng nghĩ có lẽ lúc Ti Thải rời đi đã bảo hắn đi rồi.
Hàn Lăng phiền muộn đóng cửa lại, tự dưng tả oán một câu: “Hỗn đản, chẳng có chút kiên nhẫn nào.”
Nàng ủ dột đứng ở phòng khách một lúc, lúc chuẩn bị trở về phòng thì nghe tiếng cửa mở, nàng mừng rỡ quay đầu lại, nhìn thấy người vừa tới thì tâm tình lập tức trùng xuống.
“Đã trễ thế này còn chưa ngủ sao?” Liễu Đình Phái kinh ngạc nhìn Hàn Lăng.
Hàn Lăng lắc đầu, “Muôn như vậy ngươi còn trở về sao? Ta nghĩ ngươi sẽ qua đêm ở bên ngoài!”
“Trời đột nhiên mưa to làm cho đường rất lầy lội, ta đành ở tạm trong một gian khách điếm ngoài thành, sau khi mưa tạnh lập tức trở về, vì ta không thể chờ để nói cho ngươi một tin tức tốt, ta cuối cùng cũng tìm được hoa bách hợp!”
Hàn Lăng cảm xúc mênh mông, ngắm nhìn hắn, một hồi lâu mới cảm động nói: “Đình Phái, ngươi khổ cực rồi!”
Hoa bách hợp tượng trưng cho sự thuần mỹ, trong sáng, thần thánh, là một loài hoa rất bình thường ở hiện đại, nhưng ở Xinh Tươi quốc lại cực kỳ khó kiếm, Liễu Đình Phái đã phải bỏ ra vài ngày để tìm.
Liễu Đình Phái bước lên vài bước, đứng cách nàng một thước, tiếng nói trầm thấp hùng hậu truyền đến tai nàng, “Ta nói rồi, ta sẽ cho ngươi một hôn lễ lãng mạn nhất.”
Hàn Lăng cảm động, ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn hắn.
Liễu Đình Phái cũng nhìn lại, khuôn mặt tuấn tú từ từ tiến lại gần nàng.
Đúng lúc bờ môi hắn sắp chạm vào môi nàng, Hàn Lăng đột nhiên né tránh.
Cực lực ngăn lại cảm giác thất vọng và phiền muộn, Liễu Đình Phái lộ ra khiểm ý: “Xin lỗi, ta… ta quá nóng lòng!”
“Không phải, là ta…” Hàn Lăng áy náy cúi đầu.
“Không sao, sau khi chúng ta kết hôn, ta sẽ đòi lại!” Liễu Đình Phái nói một câu.
Hàn Lăng sững sờ, chuyển đề tài, “Ngươi đã ăn cơm chưa?”
“Rồi, đã ăn trong lúc ở khách điếm.”
“Vậy… vậy ngươi mau đi nghỉ ngơi đi, bôn ba cả ngày chắc chắn rất mệt.”
“Được! Ngươi cũng ngủ sớm một chút.” Liễu Đình Phái nói xong, ánh mắt phức tạp nhìn Hàn Lăng rồi đi về phòng.
Hàn Lăng lại ngây người một hồi rồi mới trở lại phòng ngủ.
Hôm nay lúc Hàn Lăng lâm triều trở về đã thấy Lý Ánh Cúc đang đợi nàng ở đại sảnh.
“Bà bà, ngài đã trở về?”
“Ân, về được nửa canh giờ rồi! Muốn gặp ngươi nên lại đây một chút.” Lý Ánh Cúc vui vẻ nói, “Lạc Lạc đâu?”
“Hắn cứ kêu gào muốn