Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342903
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2903 lượt.
iến, “Đám cưới? Ngươi không phải là phi tử của Vi Phong sao?”
Không ngờ hắn biết thân phận của mình! Hàn Lăng cũng thất kinh.
“Hàn thái phó, tác giả của buổi biểu diễn thời trang, nữ vương thứ hai mươi tám của Xinh Tươi quốc, đồng thời cũng là phi tử của hoàng đế Dụ Trác hoàng triều!” Mấy ngày Hàn Lăng phát bệnh, Phiền Thần Bác đã sai người điều tra.
“Nữ vương bệ hạ, ngươi nói muốn thành thân, chẳng lẽ là lừa gạt bổn hoàng…” con ngươi đen của Phiền Thần Bác híp lại, khóe miệng câu ra một nụ cười lạnh lùng.
“Không! Hôn lễ của quả nhân là sự thật, đối tượng thành thân chính là một bằng hữu ở bên ta từ lâu, Liễu Đình Phái!” Hàn Lăng lập tức giải thích.
“Ý ngươi là minh chủ giang hồ Liễu Đình Phái?” Đại danh của Liễu Đình Phái, Phiền Thần Bác cũng có nghe qua.
“Không sai!” Lần này, đến lượt Hàn Lăng cười lạnh, “Xinh Tươi quốc và Dụ Trác hoàng triều tiếp giáp nhau, ngươi sở dĩ muốn kết hôn với ta, đơn giản là muốn dùng vùng biên giới đó làm chiến trường, tấn công Dụ Trác hoàng triều.”
“Ngươi…” Phiền Thần Bác thất kinh, không thể tưởng tượng rằng Hàn Lăng lại đoán ra dã tâm của hắn.
“Biết tại sao ta không lập tức từ chối ngươi mà luôn tìm đủ mọi cách để chu toàn ngươi không? Đó là vì ta không muốn quan hệ hữu hảo giữa hai nước bị tan vỡ, không muốn làm cho dân chúng lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng.” Hàn Lăng liền đổi ngay cách xưng hô, biến thành “Ta” và “Ngươi”.
Thấy Phiền Thần Bác không nói gì, chỉ ngơ ngác đứng đó, nàng tiếp tục nói: “Ngươi có từng nghĩ tới chỉ vì dã tâm của một người mà sẽ làm cho bao nhiêu dân chúng phải chịu khổ không? Ngươi thống nhất thiên hạ, là tâm nguyện của hàng ngàn người hay chỉ là của một mình ngươi? Làm hoàng đế không phải là muốn làm gì thì làm, mà là phải lắng nghe dân thanh, sát dân ý, giải dân ưu; nước có thể nâng thuyền, cũng có thể lật thuyền; thành hay bại còn phụ thuộc vào dân nữa. Ngươi hãy suy nghĩ xem việc làm của ngươi có thật là đúng đắn hay không!”
“Ngươi nói những lời này, không sợ bổn hoàng tức giận hay sao?”
“Sợ chứ! Sao lại không sợ! Nhưng vì sinh linh trong thiên hạ, cho dù sợ ta cũng phải nói.” Hàn Lăng nghiêm túc, “Kỳ thật, nếu ta có kết hôn với ngươi, bằng năng lực của ta, nhất định có thể làm cho Hùng Thăng quốc của ngươi phải đại loạn. Nhưng ta thực không muốn làm đến mức đó.”
“Tuy nhiên, sau thời gian ở đây, ta phát hiện ra ngươi là một nữ tử thế gian hiếm thấy, mục đích chính trị của ta đã bị tình yêu thay thế rồi.” Phiền Thần Bác để lộ ra tâm ý.
Hàn Lăng ngây ngốc, sau đó cười nhạt: “Đáng tiếc, tình yêu của ngươi ta không có phúc để hưởng, cũng không thể đón nhận. Nếu ta có thể đón nhận tình yêu của một đế vương, cần gì phải rời bỏ Vi Phong!”
“Nam nhân và nữ nhân ở chung không phải chỉ vì tình yêu, mà còn có thể là do tình thân! Ngươi anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, tài hoa hơn người. Nếu không chê, Hàn Lăng ta nguyện kết bằng hữu với ngươi, làm tri kỷ cũng được!”
Phiền Thần Bác yên lặng nghe, lẳng lặng nhìn, cuối cùng không rên một tiếng, đi ra ngoài!
Nhìn cánh cửa phòng khép lại, Hàn Lăng thở phào một hơi. Mấy ngày nay nằm trên giường nàng đã suy nghĩ rất nhiều việc, việc ngày hôm nay chính là một trong số đó. Nàng không biết Phiền Thần Bác sau này sẽ phản ứng thế nào, hôm nay chỉ hy vọng ông trời có thể nghe thấy lời cầu khẩn của nàng, chỉ mong mọi sự được như ý.
Hàn Lăng ngồi xuống, tâm trạng buồn bực có thể đem so sánh với khí trời âm u bên ngoài.
Để nàng yên tâm giải quyết quốc sự, Liễu Đình Phái một mình lo lắng chuẩn bị cho hôn lễ, đã ra ngoài tới giờ vẫn chưa trở lại.
Hôm trước là sinh kỵ của Thất Hiền pháp sư, Lý Ánh Cúc đi hoàng từ tế bái, Lý Dật Thanh cũng đi theo.
Ngay cả Cốc Thu và Ti Thải cũng rất bận rộn vì hôn lễ.
Cho nên, khó trách nàng cảm thấy nặng nề.
“Mụ mụ…” một thanh âm quen thuộc vang lên, Hàn Lăng còn chưa kịp phản ứng, Vi Lạc đã nhào vào lòng nàng.
Nhìn thấy tâm can bảo bối đã mấy ngày không gặp, Hàn Lăng mừng rỡ, gắt gao ôm hắn, vô cùng kích động.
Ti Thải vào theo sau Vi Lạc, cũng vui mừng nhìn các nàng, “Hóa ra Hoàng thượng vẫn ở chỗ của Cẩm Hoành!”
Hàn Lăng nghe thấy, ngẩn người, “Làm sao ngươi tìm được Lạc nhi?”
“Vừa rồi ta đi tìm Cẩm Hoành thì đột nhiên phát hiện trên ghế có rơi một cái cúc áo của Lạc Lạc, ta nhất thời tò mò, đi vào tẩm phòng của Cẩm Hoành thì thấy Hoàng thượng và tiểu hoàng tử đang chơi đùa trên giường.” Cúc áo đó vốn là do tự tay Ti Thải khâu.
“Ta ở cùng thúc thúc rất vui, nhưng nhiều ngày như vậy không được thấy mụ mụ, ta rất nhớ mụ mụ, vì vậy mới gọi người dẫn ta về.” Vi Lạc nói chen vào, “Mụ mụ, sao nhiều ngày như vậy cũng không đi tìm ta? Phong thúc thúc nói ngài phải ra cung, nhờ hắn trông nom ta.”
Hàn Lăng không trả lời Vi Lạc mà hỏi Ti Thải, “Hắn cứ thế để cho Lạc Lạc về?”
“Hoàng thượng không nói gì, nhưng thủ hạ của hắn lại ngăn ta lại, không cho ta đi.” Trước mắt Ti Thải đột nhiên hiện lên một khuôn mặt quen thuộc, làm nàng nhớ lại khuôn mặt đã tám năm chưa thấy.
Hàn Lăng trầm mặc, cúi xuốn nhìn b