Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé
Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342971
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2971 lượt.
ị, hắn nói với Hàn Lăng từ bỏ ngôi vị chuyển cho người khác, cùng hắn trở về. Nhunưg Hàn Lăng nói thế nào cũng không chịu, nên hắn chỉ có thể mặt dày nằm ở đó không về.
“Hoàng thượng, nếu như nương nương không chịu về, chẳng lẽ người muốn ở đây cả đời hay sao?”Cẩm Hoành to gan nói.
“Hoàng thượng, tình trạng hiên tại của hoàng triều có chút loạn, đợi người trở về bình định nữa.”
Mọi người hắn một ánh mắt ta một câu, không phải đều là để khuyên hoàng thượng trở về đó sao. Bất lực, đương sự thì không chịu nghe, tiếp tục nắm trên giường, cho đến khi Cốc Thu xuất hiện.
“Hoàng thượng, đại sự không xong rồi!”
“Có chuyện gì vây? Vi Phong chầm chậm ngồi dậy.
“Lăng………Lăng nàng đã truyền lại ngôi vị cho một vị nữ quan khác rồi………….” Cốc Thu thở gấp.
“Thật không?” Vi Phong vui mừng như điên. Hắn đợi được rồi, cuối cùng cũng đợi được rồi, chân thành đổi lại được đền đáp, có công mài sắt có ngày nên kim, hắn lập tức hưng phấn phân phí, “Các ngươi chuẩn bị đi, mầy ngày này chúng ta có thể hồi cung đựợc rồi.”
“Hoàng thượng, nô tì vẫn……..lời nô tì vẫn chưa nói hết này!”
“Hửm?”
“Lăng không phải cùng người hồi cung, mà là………..mà là chuẩn bị mang theo Vi Lạc và Liễu Đình Phái đi du lãm phong cảnh.”
Lòi nói cảu Cốc Thu, lại giống như là một quả bom uy lực kinh người, không những làm nát vụn sự vui mừng kích động của Vi Phong, mà còn làm nát vụn những kế hoạch và niềm hy vọng của hắn.
Máu trong người như là bị ngưng đọng, cả còn người hắn cứng đơ lại, đôi mắt thâm sâu nhanh chóng tràn lên một màu lạnh lẽo, tiếp đó, hắn nhảy từ giường xuống, nhanh như tên bắn lao ra khỏi phòng.
Cả quàng đường, hắn không biết ản thân chạy tới như thế nào, hắn chỉ biết, đến được tẩm cung của Hàn Lăng, nhìn thấy cảnh tượng ấm áp đó, hắn như nghe được tiếng trái tim của mình vờ nát.
Sự xuất hiện đột ngột của Vi Phong, khiến cho Hàn Lăng kinh ngạc không nói nên lời; Trong con mắt của Liễu Đình Phái xẹt qua một tia dị thường.
Chỉ có Vi Lạc ngây ngô không biết sự đời, vui mừng xông tới bên cạnh Vi Phong, “Phong thúc thúc, mau xem đồ con với cha mua này, đều là vì chuyến lữ hành của mọi người mà chuẩn bị đó. Đúng rồi, phụ hoàng, hay là người cũng đi cùng mọi người đi!”
“Lạc LẠc…...” Hàn Lăng không tự chủ nói nhẹ, đồng thời, nàng cảm thấy ánh mắt của Vi Phong đã đạt nóng tới mức từ trước tới nay chưa từng có, giống như…….giống như là một thanh đao nhọn, hướng về phía mình mà đâm tới.
“Nhìn ta!” Không biết từ lúc nào, Vi Phong đã đi tới trước mặt của Hàn Lăng.
“Ngẩng đầu lên, nhìn trẫm!” giọng nói của Vi Phong lanh lẽo không gì có thể so sánh được.
Hàn Lăng cả người run rẩy, đầu càng cúi thấp hơn.
Nhưng Liễu Đình Phái lại phát ngôn, “Không có việc gì, thì ngươi đi trước đi!”
Vi Phong dời ánh mắt, tàn nhẫn nhìn chừng chừng hắn, nghiến răng nghiến lợi phẫn nộ nói: “Liễu Đình Phái, ngươi tên tiểu tử này…………”
“Hàn Lăng có sự lựa chọn của mình! Cho dù là lựa chọn thế nào, ngươi cũng đều nên ủng hộ cô ấy! Nếu như lần này cô ấy lựa chọn là cùng ngươi trở về, ta cũng sẽ tâm bình khí hòa (tâm tình bình tĩnh, thái độ ôn hòa) mà chúc phúc cho hai người.”
Ủng hộ! Tâm bình khí hòa! Nhìn cái khuôn măt bình tĩnh của Liễu Đình Phái, Vi Phong phảng phất nhìn thấy nụ cười chế diễu dấu kín trong lòng hắn vậy, đắc ý và thị uy.
Hăn tức giận bùng nổ, hoàn toàn mất hết lý trí, cuộn lại nắm đấu đánh về phía Đình Phái.
Không đoan trước được hành động này của hắn, Liễu Đình Phái không kịp đề phòng, chịu trọn cả cú đấm, khóe môi lập tức chảy ra một vệt máu tươi.
Hàn Lăng thấy vậy, lập tức đứng dậy, giẫn dữ biến thành phẫn nộ chừng chừng lườm Vi Phong, “Ngươi làm cái gì đấy, tính nết dã man không bao giờ sửa được!”
Hành động của nàng, vô tình thêm dầu vào lửa, Vi Phong lại càng điên cuồng, miệng không chú ý lời nói **** lớn, “Mấy ngày trước còn rên rỉ bên dưới trẫm, hôm nay lại cũng hắn cao bay xa chạy, chẳng lẽ ngươi cũng muốn đê tiện giống như Vân phi, muốn vạn người cưỡi hay sao?”
Sắc mặt Hằn Lăng đột nhiên đại biến, sự phẫn nộ trong nội tâm, không thể dung lời nói để hình dung, không biết sức lức từ đâu, thôi thúc nàng xông tới phía trước mặt hắn, không chút do dự giơ tay phải lên, chát chát tát cho hắn hai cái bạt tai, “Vi Phong, đồ ********, ta nói cho ngươi biết, nươi chết chắc rồi, ngươi triệt để bị loại rồi! Là chính ngươi hủy đi hạn phúc của mình, là ngươi tự tay hủy đi nó cái hạnh phúc mà ngươi đã sắp đạt được trong tay, hủy đi cái hanh phúc mà vốn dĩ sắp quay trở lại với ngươi………….”
Tức thời, Hàn Lăng chạy khỏi chỗ đó nhanh như tia lửa điện, hướng về phía tẩm phòng của nàng mà chạy.
Liễu Đình Phái hừ lạnh một tiếng, vứt về phía Vi Phong một ánh mắt bi ai, sau đó cũng đi mất, chạy theo hướng Hàn Lăng.
Vi Phong ngây ngốc đứng đó, đầu óc không thể thanh tỉnh lại được, hắn chỉ nhớ, nàng đã đánh hắn, và còn, nàng hình như là đã khóc, đôi mắt mỹ lệ đó, không những có nước mắt, mà còn có cả sụ thất vọng.
Cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì? Tâm trạng Vi Phong đột nhiên nổi dậy một sự kin