Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342972
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2972 lượt.
mà chút nữa thì làm lộ ra bí mật.
“Ti Thải, Ti Thải............” Nhìn thấy nàng ngây ra, Hàn Lăng lại gọi mấy câu.
Lần này, không đợi được câu trả lời của Ti Thải, lại còn làm ồn khiến cho Vi Lạc tỉnh dậy.
“Mama, chuyện gì xảy ra vậy?” hắn dụi dụi đôi mắt vẫn còn ngái ngủ.
“Xin lỗi Lạc Lạc, là mama làm ồn khiến con không ngủ được.” Sự chú ý của Hàn Lăng quay trở lại trên người con trai mình.
“không sao ạ!” Lạc Lạc ngáp dài một cái, rồi đứng dậy.
Lúc này, Liễu Đình Phái nãy giờ cứ luôn im lặng đứng bên cạnh mới mở lời nói: “Đến giờ quay vể khách điếm rồi.”
Thu dọn đồ đạc, cả bọn cùng nhau quay về chỗ chiếc xe ngựa.
“Mama, trạm dừng chân tiếp theo của chúng ta là đâu vậy?”
“Trạm tiếp theo? Trạm tiếp theo...........”Hàn Lăng nói đoạn, trong lòng đã có một phương hướng rõ ràng.
Chiếc xe ngựa lớn sang trọng, lại bắt đầu phi nước đại trên con đường rộng rãi..........
O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Trên bầu trời phía tây tia ánh sáng cuối cùng cũng đã biến mất từ lâu, bong đêm bao trùm khắp cả Dụ Trác hoàng cung.
Trong ngự thư phòng, ánh sáng le lói phát ra từ ngọn nến, Vi Phong một thân long bào màu xanh đen, thẳng người ngồi trên ngai vàng, yên lặng nhìn vào bức thư trong tay:
“Hoàng thượng vạn an! Nương nương tất cả đều tốt, tiểu hoàng tử cũng vậy. Thông qua sư quan sát một tháng nay của nô tì, nô tì cho rằng, hoàng thượng đã đa nghi đa nghĩ rồi. Nương nương và Liễu Đình Phái không hề làm ra việc gì vượt quá lẽ thường, nô tì cho rằng, trái tim của nương nương chỉ đặt vào một người, người đó chính là ngài --- hoàng thượng! Ngoài ra, cho đến hiện tại, nương nương vẫn chưa hề xuất hiện một hiện tượng thai nghén nào, nhunưg mà nô tì tin rằn. Hoàng thượng hồng phcú tề thiên, nhất định sẽ đạt được điều như mong muốn. Nô tì sẽ còn tiếp tục kể, hy vọng sớm ngày gửi đến hoàng thượng tin tốt lành. Cuối cùng, nô tì lại một lần nữa khẩn cầu hoàng thượng đừng suy nghĩ lung tung, sớm ngày ổn định công việc triều chính, như vậy sau khi nương nương trở về, hoàng thượng sẽ có nhiều thời gian hơn để bầu bạn với nương nương.”
Chỉ đơn giản là một bức thư tay, nhưng đối với Vi Phong mà nòi, lại vô cùng đáng quí như một kho báu, tâm tình do dự hoảng loạn cả tháng trời nay, cuối cùng cũng dần dần có được một chút bình yên.
Có được một bài học từ vết xe đổ trước, hắn từ khi hồi cung, đã dồn nén tương tư tình cảm vào tận sâu trong trái tim, tập trung hết tất cả tinh lực và tâm tư vào việc sử lý quốc sự, không đến hai tháng đã liền dẹp yên triều chính. Dụ Trác hoàng triều không những khôi phục lại sự ổn định trước đây, thâm chí lại còn phồn hoa thịnh vượng hơn cả lúc trước nữa.
Căn cứ theo luật pháp hoàng triều, gia đình của Chương Văn Xung bị đầy tới vùng biên cương, còn vềnhững tàn quân còn lại cũng nhận được sự trừng phạt thích đáng, đương nhiên, hắn vẫn âm thầm phái người truy tìm tung tích của tên đào phạm Chương Văn Xung, mối thù cướp ngôi này, hắn nhất định phải báo..
Còn về hậu cung phi tần, sau khi điều tra, ngoài Lam phi bị nhốt vào Lãnh cung, thì những phi tần còn lại vẫn giữ nguyên phi tước.
Nhưng mà, có một việc khiến hắn vô cùng giận dữ và không cam tâm, đó là Lý Ánh Hà cái thứ đồ họa hại đó lại mất tích.
Thống định tư thống (dịch: sau khi nỗi đau đã đựợc xoa dịu, quay lại truy tìm nguyên nhân gây ra nỗi đau đó), cái đám người đã từng *** hại hắn, hắn tuyệt không buông tha, cho dù phải bày ra thiên la địa võng, truy tìm cho đến tận cùng của trái đất, hắn cũng phải tìm cho ra bằng được bọn chúng, sau đó sử dụng hình phạt lăng trì, từng đao từng đao cắt bỏ, nhìn bọn chúng từ từ chịu đựng đau khổ cho đến chết.
Hắn không những muốn bọn họ, mà càng là muốn cho đám người đối với hắn tồn tại tâm địa bất chung biết rằng, Vi Phong hắn, tuyệt không thiện lương, bất cứ kẻ nào đắc tội với hắn, đều không được chết yên thân!
“Hoàng thượng, nên đi nghỉ rồi!” Thái giám Tiểu Hoàn Tử cung kính tiến vào.
Vi Phong hoàn hồn, lại nhìn đến bức thư trong tay một lúc nữa, sắc mặt vốn lạnh lùng, đã bắt đầu xuất hiện nét bình ổn. Một lúc, hắn thu lại bức thư, rời khỏi ngự thư phòng, trở về thị phòng.
Giúp Vi Phong cởi nốt chiếc áo khoác ngoài cuối cùng, thái giám Tiều Hòan Tử cúi đầu lui ra ngoài.
Nằm trên chiếc giường màu vàng to lớn, mềm mại thoải mái vô song, một luồng cảm giác cô đơn quen thuộc nhanh chóng bao trùm lên trái tim Vi Phong.
Hậu cung của hắn giai lệ vô số, nhưng mỗi đêm lại trôi qua vô cùng thanh tâm quả dục (thanh: thanh tịnh, quả: ít, dục: dục vọng, nhu cầu; ý nghĩa: duy trì tâm tình thanh tịnh, giảm bớt dục vọng). Chỉ bởi vì, hắn đối với những người phụ nữ kia không thể có được cảm hứng, và càng bởi vì, hắn phải chung thủy với nàng, vì nàng mà giữ thân như ngọc.
Lăng Lăng, nàng thật xấu xa, nàng ở bên ngoài sống tiêu dao vui vẻ, nhưng đã từng hiểu cho sự buồn khổ của trẫm?
Nàng có từng biết không, cái chỗ đó của đàn ông giống như là một cái bồn tích nước, nếu như không được phát tiết, mỗi ngày qua đi sẽ càng căng đầy, nàng thật sự nhẫn tâm như