Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342983
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2983 lượt.
vậy sao, muốn cho trẫm dục hỏa thiêu thân mà chết sao?
Ban ngày, hắn có thể ném mình vào công việc, nhưng khi đêm về, sự gửi gắm duy nhất chiính là nỗi nhớ nhung. Nhưng, chỉ cần ngay khi trong đầu hắn xuất hiện hình ảnh cùng âm thanh của nàng, hắn lại càng phát giác bản thân toàn thân đã nóng rực phát sốt, dục vọng tích tụ như muốn bộc phát ra.
Những tiếng rên rỉ đau khổ hậm hực, vật vã quay người bất lực nhắm khắc chế bản thân, cuối cùng, cũng giống như trước đây, hắn bật dậy nhảy xuống giường, vội vàng chạy tới trước bàn, cầm lấy bình nước chèlạnh, hùng hổ dội thẳng vào miệng mình.
Không biết là thời gian trôi qua bao lâu, cho tới khi ngọn lửa thiêu đốt dần dần tiêu lụi, hắn mới đặt bình chè xuống, quay trở lại bên giường, ép buộc sự chú ý của bản thân chuyển sang phương diện khác.
Giày vò, giày vò mà, giày vò bản thân cho tới hơn nửa đêm, ông trời cuối cùng cũng buông tha hắn, để cho hắn chầm chậm chìm vào giấc ngủ......
O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Mama, chỗ này thật tồi tàn quá!” Xe ngựa dừng hẳn lại, Vi Lạc đã không kìm được lòng nhảy ra khỏi xe. Cách lần dừng xe nghỉ ngơi trước cũng đã được hơn nửa ngày, tên nhóc này buồn bã đến phát hoảng rồi.
Hàn Lăng cũng từ trong xe bước ra, quanh quất nhìn khắp tứ phía, so với thị trấn lớn, thì nơi này thực sự là rất ‘tồi tàn’, được xem như là một thị trấn ‘tồi tàn’ nhất mà họ gặp trong cả đoạn đường đi.
Nhưng mà, chỉ cần tiếp tục tiến thêm một bước nữa, liền có thể nhìn thấy bên trong những kiến trúc tồi tàn cũ nát này, vẫn còn lộ ra một tia sức sống cùng nét vui tươi yên bình.
Bên trong khu phố buôn bán mặc dù không quá phồn hoa huyên náo, chủng loại vật phẩm cũng không phong phú nhiều loại, nhưng mà, cần có thì cũng có, trên khuôn mặt của những người qua lại, hiện lên một vẻ điềm ĩnh, Hàn Lăng đột nhiên cảm thấy, điềm tĩnh cũng là một loại cảm xúc thỏa mãn.
“Lăng, chúng ta có nên đi tìm một khách điếm để nghỉ ngơi trước?
Không đợi Hàn Lăng lên tiếng, Vi Lạc đã không nhịn nổi óan thán, “Mama, con xem hay là thôi đi, chúng ta ở lại đây ăn chút đồ, xem xét một chút, sau đó khởi hành đi đến thành phố tiếp theo! Cái Hoài Thành này, thật sự không thích hợp với chúng ta!”
Hàn Lăng không khỏi cười khổ, nhưng mà vẫn rất sủng nịnh hất vài lọn tóc đang rủ trước trán hắn, “Mỗi một đồ vật đều có hai mặt của nó, không có đặt ra cái xấu và sự so sánh, thì làm sao có đẹp? Mama cho rằng, đây mới chính là nơi thích hợp nhất để tới!”
“Tại sao ạ?” Vi Lạc ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn bất mãn cùng khốn hoặc lên.
Bởi vì, bời vì đây chính làgiang sơn mà sau khi con lớn lên sẽ nắm giữ và quản lý, thân là vua của một nước, ngoài việc thăm dò những thành phó phồn hoa ra, cũng cần phải hiểu những nghèo khỏ của thị trấn nhỏ, điều này càng trợ giúp cho việc trị quốc sau này. Nhưng mà Hàn Lăng chỉ cười mà không nói.
“Mama............” Không có được đáp án của mình, Vi Lạc bắt đầu nôn nóng.
Lúc này, Liễu Đình Phái mới xen vào một câu, “Chúng ta đi thẳng tới Nha môn, phải không?”
“Đình Phái?” Hàn Lăng bị bất ngờ, chẳng lẽ hắn lại biết được cách đọc tâm trí người khác, biết được mục đích chuyến đi này của bản thân ?
Khóe miệng Đình Phái cong lên một nụ cười, một bên vừa ôm Vi Lạc lên, một bên nói: “Lạc Lạc, chúng ta đi thăm một vị thúc thúc khác nào!”
“Một vị thúc thúc khác?”
Vi Lạc vẫn còn mơ hồ không hiểu, nhưng Ti Thải như đã hiểu ra điều gì đó, Hàn Lăng đứng bên cạnh lườm Liễu Đình Phái bằng một ánh mắt đầy suy nghĩ.
Cả đám người lại quay trở về trên chiếc xe ngựa, tiếp tục hướng về phía trước đi. Cuối cùng dừng lại trước cửa một Nha môn tồi tàn đơn giản nhưng không hề mất đi vẻ trang nghiêm.
Một nửa khắc sau đó, cánh cửa đóng chặt từ từ mở ra, bước ra không phải chỉ là cái vị thị về vừa mới đi vào bẩm báo, mà còn có một người nứa, một người mặc bộ quan phục màu hồng đậm, một người đàn ông mà toàn thân trên dưới vĩnh viễn cũng không bao giờ mất đi khí chất nho nhã cùng vẻ ôn hòa.
Ngắm nhìn hắn, Hàn Lăng lệ nóng lưng tròng, đôi môi nhè nhè rung lên.
“Lăng Nhi............Lăng.....” đôi môi hơi lộ vẻ bạc nhạt, cũng hơi hơi rung lên, phát ra nhịp thỏ trầm thấp nhưng rất nhiệt tâm.
Hàn Lăng đột nhiên chấn động, không lẽ.....không lẽ hắn cũng nhớ lại câu chuyện của tiền kiếp? Nhất định là đúng rồi, đến cả Liễu Đình Phái cũng nhớ lại, hắn có lẽ cũng như vậy.
“A Cảnh ca!” không biệt được bản thân hiện tại là Hàn Lăng hay là Triệu Lăng Nhi, nàng chỉ biết, người đàn ông trước mặt, bất luận là kiếp trước hay là kiếp này, đều khiến cho nàng cảm thấy thiếu nợ (ân tình) và thương xót..
Tiếp đó, hai người im lặng đứng yên tại chỗ, chăm chú nhìn nhau, ngàn van lời nói đều đã hóa thành ánh nhìn chăm chú đầy những cảm xúc phức tạp.
Mặt trời oi bức, nhưng hai người bọn họ hoàn toàn không cảm nhận được. Nếu như không phải là do Vi Lạc lên tiếng, bọn họ không biết sẽ còn ngẩn ra như vậy đến bao giờ nữa.
Vương Cảnh Thương khôi hoàn hồn lại trước tiên, phát hiện ra đứa bé ở trước mặt mình, cho dù còn rất nhỏ tuổi nhưng đứa b