Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342973
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2973 lượt.
é này đã có được bóng hình của người nào đó rồi! Hắn vừa kinh ngạc vừa vui mừng, “Vị này chính là tiểu hoàng tử phái không?”
“Vị thúc thúc này, người sao lại quen ta? Còn nữua, xin hỏi người là ai vậy?” Vi Lạc lại đi trước Hàn Lăng một bước, tò mò ngẩng đầu nhìn Vương Cảnh Thương.
“lạc Lạc, không được vô lễ, nào, mau gọi Cảnh Thương thúc thúc đi!” Hàn Lăng ôm Vi Lạc lên.
Do nhận được sự dạy dỗ rất tốt, Vi Lạc mặc dù cảm thấy nghi hoặc bứt rứt, nhưng vất ngoan ngoãn mà lễ phép chào hỏi: “Cháu chào Cảnh Thương thúc thúc!”
Vương Cảnh Thương tâm tình vẫn chưa hoàn toàn bình phục, lại một lần nữa kích động, ngón tay hơi run lên, chầm chậm tiến đến khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn dễ thương.
“Ánh nắng nóng quá, chúng ta có nên tìm một chỗ râm mát trước không?” Một giọng nói trầm sâu đột nhiên cất lên, là Liễu Đình Phái người bị lạnh nhạt bỏ lại một bên.
Lúc này, Vương Cảnh Thương mới chú ý đến hắn, nhìn thấy khuôn mặt thân quen đó, hắn choáng váng chết trân, trong thâm tâm đồng thời tràn lên một tia nghi vấn, Yến Đình Phái của kiếp trước, ở kiếp này lại là đóng vai gì đây. có phải cũng giống như bản thân, vẫn tiếp tục yêu thương một người con gái màkhông nên yêu thương?
Sớm từ lúc nãy, Liễu Đình Phái đã nhận ra Vương Cảnh Thương, tâm tình kích động cũng đã sớm tan biến, bây giờ chỉ còn lại cảm giác nhẹ nhàng bình tĩnh.
Hàn Lăng, Vương Cảnh Thương và Liễu Đình Phái, tình cảm cùng suy nghĩ của ba người bọn họ đều nhất loạt nổi lên những đợt sóng ào ạt; chỉ có Ti Thải và Vi Lạc hai con người người không biết gì, cứ mơ hồ nghi hoặc nhìn mọi người.
Thời gian bất tri bất giấc lại trôi qua một khắc, dưới sự dẫn dắt của Vương Cảnh Thương, tất cả bọn họ cùng nhau đi vào trong đại đường của Nha môn.
Vương Cảnh Thương không hề hỏi Hàn Lăng mục địch lần này tới đây là gì, chỉ là sau cái gật đầu đồng ý của nàng, an bài bọn họ ở lại trong Nha môn.
Sau khi dùng xong bữa trưa, hắn phân phó thuộc hạ một hồi, rồi chuẩn bị đưa chúng nhân đi tham quan thành phố.
Đúng vào lúc chuẩn bị xuất phát, Hnà Lăng đột nhiên cảm thấy trong mắt toàn sao, chóng mặt hoa mắt, may mà Liễu Đình Phái mắt sắc tay nhanh, kịp thời đỡ lấy người Hàn Lăng đang như muốn ngã.
“Hàn Lăng, ngươi không sao chứ?” Liễu Đình Phái ôm nàng đưa trở lại thị phòng.
“Lăng, tại sao đang khỏe mạnh như vậy màlại ngất chứ?” SỰ lo lắng và quan tâm của Vương Cảnh Thương, không hề ít hơn của Liễu Đình Phái.
Ti Thải cũng kinh hoảng khiếp sợ, không ngừng hỏi han.
Vi Lạc thì đã bò hẳn lên giường, nằm nghiêng bên cạnh Hàn Lăng, khuôn mặt nhỏ bé lộ ra vẻ bình tĩnh cùng lo nghĩ không phù hợp với lứa tuổi của hắn.
Cuối cùng, đại phu cũng đã tới.
Hắn cẩn thận từng tí một tiến hành bắt mạch cho Hàn Lăng, khuôn mặt già nua dần lộ ra vẻ vui mừng, quay đầu lại hướng Vương Cảnh Thương, “Chúc mừng đại nhân, đây là hỷ mạch, là hỷ mạch đó!”
Tiếp đến, hắn lại đối với Liễu Đình Phái nói: “Chúc mừng công tử, người tôn phu nhân có hỷ rồi!” Vị đại phu này biết rõ ràng rằng Vương Cảnh Thương không hề có gia thiếp, bèn cho rằng Hàn Lăng là thê tử của Liễu Đình Phái.
Lời báo cáo của đại phu, dường như khiến cho tất cả mọi người trong phòng kinh ngạc không nói nên lời.
Niềm vui không có trong dự kiến, trong mắt của Liễu Đình Phái ngập tràn sự không tin và không hiểu.
Vương Cảnh Thương cũng thấy rất khốn hoặc, hắn đang đóan xem đứa bé trong bụng Hàn Lăng là con của ai, chẳng lẽ thật sự như đại phu nói, là của Liễu Đình Phái sao?
Chỉ có biểu hiện của Ti Thải là bình thường nhất, nàng sung sướng như điên ngẩng mặt lên trời, âm thầm nắm chựt hai tay cảm tạ ông trời.
Còn về Lạc Lạc, thì lại vô cùng ngây thờ hỏi rằng, “Mama, cái gì gọi là có hỷ?”
Đại phu vui mừng thay Hàn Lăng trả lời, “Chính là trong bụng của mẹ ngươi có tiểu bảo bảo (em bé), ngươi đó, sắp sửa có một đệ đệ hoặc là một muội muội rồi đó!”
“Thật không? Wa, thật là tốt quá, mama giỏi quá! Phụ hoàng càng giỏi!” Vi Lạc nghe xong, lập tức hưng phấn hoan hô.
“Nói dối! Không thể nào, làm sao có thể!” Hàn Lăng từ trong kinh ngạc tỉnh lại, vội vàng cong người ngồi dậy, một tay giật lấy bàn tay của vị đại phu, “Đại phu, người hãy kiểm tra lại một lần nữa đi, người thật sự xác nhận người vừa chẩn đoán là chính xác chứ? Người nhất định là chẩn sai rồi!”
Vi Phong Bệnh Nặng
Vị đại phu này may mắn lại chính là vị đại phụ giỏi nhát của Hoài Thành này, mặc dù không thể gọi là thần y, nhưng y thuật của ông cực kỳ cao minh, hành y đã mấy chục năm, ít nhiều cũng đã từng chẩn qua không ít những căn bệnh nguy nan, Hàn Lăng nghi ngờ như vậy, khiến ông nhất thời cảm thấy không được vui, “Phu nhần, có lẽ người tạm thời không muốn có đứa bé, nhưng mà không thể hoài nghi y thuật của lão phu. Người thực sự là đang có thai đã hơn hai tháng rồi. Ban nãy người bị ngất xỉu, là do đường dài vất vả, lại thêm hơi bị trúng nắng, dẫn đến động thai khí, nhưng mà người yên tâm, uống thuốc mà lão phu cho, ngươi sẽ không có gì đán