Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần
Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342979
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2979 lượt.
ững ngày rời khỏi cung.
Không thể không thừa nhận, Vi Phong là một người đàn ông vô cùng chu đáo, dựa vào hắn là một tên quân vương thời cổ đại, đối với nàng lại yêu thương sủng nịnh đến mức như vậy, thật là không thể quá nghiêm khắc lựa chọn.
Cái chết của Vi Giác, cái chết của Nhị cẩu, Vương Cảnh Thương bị lưu đầy, kỳ thực cũng không thể hoàn toàn trách hắn, là do bản thân hơi quá kích động, chỉ nghĩ đến nguyên nhân của sự việc do hắn mà ra, nhưng lại không suy nghĩ tới việc là hắn không thể tự quyết định, là sự vô tội và bất lực của hắn.
Phu thê cần phải thành thật với nhau, bản thân cũng chưa làm được, lại có tư cách gì mà yêu cầu hắn tất cả thuận theo ý mình?
Nếu như ngay từ đầu không tâm cao khí ngạo như vậy, không tự cho là đúng như vậy, không tự cao tự đại như vậy, không vô lý gây sự như vậy, không.....
Không ngờ tới bản thân lại có nhiều khuyết điểm như vậy! Hàn Lăng không khỏi tự diễu cợt bản thân, lặng lẽ thở dài một hơi, sau đó cẩn thận từng tí một, bước xuống giường tới trước cửa sổ.
Màn đềm qua đi, bầu trời dần dần sáng lên, nhìn ngắm bầu trời cô đơn xa tít bên trên, một mong muốn trỗi dậy trong trái tim nàng, nàng quay lại phía trước gương, hơn chỉnh trang lại một chút, bước ra khỏi thị phòng.
Trời vẫn còn chưa sáng hoàn toàn, cả nha phủ vẫn còn đang yên tĩnh lặng lẽ, nàng đi đến phía cửa sau, nhje nhàng mở cửa, rời khỏi căn nhà lớn.
Cả đoạn đường hít thở không khí trong lành mát mẻ, nàng men theo đường đi chầm chậm cất bước, không đến hai khắc sau, đã đến được trung tâm của khu buôn bán.
Mới là sáng sớm thôi, khu buôn bán đã huyên náo phi phàm như vậy, đám người rì rào, rao bán khắp nơi, Hàn Lăng mua muội cái bánh bao nhân rau cải, một bát sữa đậu nành, một bên vừa uống sữa đậu nành một bên vừa đi dạo.
Nàng ngó nghiêng khắp nơi, đột nhiên phát hiện ra một vị lão nhân đang quì ở bên cạnh tường của một trà lầu, quần áo rách nánt, đôi mắt nheo nheo dường như đang nhìn chằm chằm vào một nơi nào đó, lại dường như không nhìn vào chỗ nào.
Nội tâm nổi lên một luồng cảm xúc tò mò, nàng nghiêm túc đánh giá một lúc, mới tùy bước tiến tới, chầm chậm tiến về phía trước mặt ông lão, cầm cái bánh bao rau vẫn chưa hề động vào đưa cho ông lão.
Ông lão ngẩng đôi mắt đen sâu thẳm lên, nghi hoặc nhìn Hàn Lăng, một lúc, khuôn mặt ông lão lại lộ ra vẻ kích động, miệng không ngừng gọi, “Cô nương, lão nô cuối cùng cùng tìm được người rồi, mau, mau cùng lão nô hồi cung, hoàng thượng đang đợi người kía!”
Hàn Lăng mới nghe, lại càng khẳng định sự suy đoán của mình, liền hỏi: “Lão bá có thể cụ thể kể lại sự tình ngày hôm đó cho ta không?”
Ông lão dường như không cần suy nghĩ, lập tức rủ rỉ kể, “Hôm đó, hoàng thượng bị trúng mê dược của tên yêu nữ, may mà có hộ vệ luôn đi theo bảo vệ, mới không để cho yêu nữ đó đạt được mục đích. Thuốc mê vẫn chưa được giải, hoàng thượng vẫn tiếp tục đau đớn không chịu nổi, lão nô tâm tình lo lắng như lửa đốt, chuẩn bị đi tìm đại phu, sau rồi lại ý thức được việc này của hoàng thượng không được để lộ ra ngoài, lão nô không biết làm thế nào, lại cộng thêm chạy loanh quanh cả ngày, một giọt nước cũng chưa được uống, thân thể nhất thời chịu không nổi, nên ngồi xuống bên đường nghỉ ngơi, đúng lúc gặp được một vị cô nương đi qua.”
Ánh mắt ông lão bỗng chuyển thành hối hận xấu hổ, “Cô nương ban cho lão nô một bát cơm, lão nô lại lấy oán báo ơn, lão nô nhìn cô nương dịu dàng thiện lương, trong tâm liền phát sinh tà niệm, lợi dụng lúc cô nương không phòng bị, đánh ngất cô nương, sao đó khiêng cô tới căn phòng cũ nát cho hoàng thượng..........vì muốn giữ bí mật chuyện này, tính mệnh của cô nương vốn dĩ không nên giữ lại, nhưng lão nô thật sự không nỡ nhẫn tâm, nên giữ lại tính mệnh của cô nương, không ngờ tới lại khiến cho cô nương phải chịu sự chê cười nhạo báng của thế nhân.......cũng may ông trời có mắt, cô nương là người tốt nên được trời thương, sau này sẽ được vinh hoa phú quí rồi.”
Hóa ra là như vậy! Hàn Lăng không khỏi lại hỏi tiếp: “Lão bá biết cái người yêu nứ kia là ai không? Vì sao lại hạ thuốc mê hoàng thượng?”
Ông lão trầm tư một lúc, lắc lắc đầu: “Lão nô không rõ lắm, lão nô chỉ biết, cô ta võ nghệ cao cường, thỉnh thoảng cũng xuất hiện trước mặt hoàng thượng, hoàng thượng trước nay lời nói và hành động cẩn thận, cho nên không chú đến ả, không ngờ tới là ả cam chịu như vậy, lại còn nghĩ ra biện pháp độc ác như vậy để hại hoàng thượng.”
“Sau đó thì sao? Tên yêu nữ đó còn xuất hiện nữa không?”
Ông lão không đáp lời, đôi mắt lại bắt đầu trở nên mơ màng.
Hàn Lăng vẫn còn muốn tiếp tục dò hỏi, một vị lão phu nhân hốt nhiên chạy tới, một bên đỡ ông lão dậy, một bên vừa hướng Hàn Lăng xin lỗi, “Cô nương thật xin lỗi, đại bá nhà tôi tinh thần có chút vấn đề, nhìn thấy người nào tặng bánh bao hay là màn thầu, là lại nói liên tiếp những câu lung tung, xin thứ lỗi cho!”
Nhìn bóng dáng bọn họ dần dần khuất xa, Hàn Lăng không khỏi bồn chồn, là thật không? Ông lão đang nói năng lung tung sao?
Bốn phía xung quanh càng ngày càng huy