XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2782 lượt.

“Ngươi… Ngươi đang nói đùa đúng không? Ngươi không đành lòng thấy ta bỏ hài tử, mới nói như vậy đúng không, đúng không?”
“Không! Những điều ta nói đều là sự thật! Hơn hai tháng trước, có một tối ta vào phòng của ngươi, thấy ngươi đang tắm, gặp ngươi hôn mê bất tỉnh, vì vậy đem ngươi lại giường, sau đó cùng ngươi…”
“Không, đừng nói nữa, ta không muốn nghe!” Hàn Lăng bịt hai tai lại. Một hình ảnh đã lâu bị nàng chôn sâu trong óc lập tức hiện ra.
Hóa ra, lúc đó thật sự có người vào nhà, không phải tiểu thâu mà là hái hoa tặc.
Hóa ra, đó không phải là mộng xuân, mà là hoan ái thật sự!
Hóa ra, người trong mộng không phải tiểu Cổ mà là tên hỗn đản trước mắt này.
Nàng, lúc say rượu đã bị hắn bạo!
“Ngoan, đừng lộn xộn, cẩn thận thân thể.” Thấy nàng tâm tình hỗn loạn, Vi Phong kinh tâm đảm chiến, vội vàng ôm lấy nàng.
“Buông ra, đồ tồi, sắc ma, đừng động vào ta!” Hàn Lăng càng thêm kích động, bắt đầu giãy dụa.
“Không buông, cả đời cũng không buông!” Vi Phong nắm lấy hai tay đang vùng vẫy lung tung của nàng, đem nàng ôm chặt vào lòng.
“Tại sao? Tại sao lại đối với ta như vậy, ta và ngươi lúc đó chưa quen biết, ngươi tại sao lại làm như vậy với ta?” Hàn Lăng hận hận trơ mắt nhìn hắn, trơ mắt nhìn gương mặt ghê tởm này, hốt nhiên, một ý nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu, chẳng lẽ hắn là…
“Không thể ở cùng nàng luôn là tiếc nuối lớn trong lòng ta, gặp ngươi, một người giống nàng, là ông trời bồi thường cho ta, cho nên ta không thể bỏ qua!” lời nói của Vi Phong lập tức tiêu trừ phỏng đoán của Hàn Lăng.
“Vương bát đản!” Hàn Lăng thẹn quá hóa giận, nắm tay lại dùng sức đánh vào ngực hắn.
Vi Phong mặt không đổi sắc, vẫn gắt gao ôm nàng, “Đi theo ta nhé? Ta thề sẽ đối tốt với ngươi suốt đời. Hãy nghĩ đến tương lai của chúng ta, có ngươi, có ta, còn có hắn, con của chúng ta.”
“Ngươi đừng mơ tưởng!” Hàn Lăng phẫn hận hất bàn tay hắn đang đặt trên bụng mình ra.
“Hài tử là vô tội, là cốt nhục của ngươi, ngươi nhẫn tâm sao? Ngươi yên tâm, ta sẽ nói ra chân tướng với Vưu Chính Hồng, để hắn thành toàn cho chúng ta. Ta sẽ dẫn ngươi rời khỏi nơi này, trở về nhà của ta.”
“Si tâm vọng tưởng!” Hàn Lăng cắn một cái lên vai hắn, “Chỉ có người ta yêu mới có thể sống cùng ta đến đầu bạc răng long, mà ngươi, vĩnh viễn cũng không còn cơ hội đó.”
“Thật không? Ngươi dám nói ngươi không có cảm giác với ta? Được, nếu như ngươi dám nhìn thẳng vào ta, vào mắt ta mà nói ngươi không thương ta; như vậy ta sẽ không bao giờ quấy rầy ngươi, còn hài nhi trong bụng ngươi, ta sẽ không can dự vào, ngươi muốn thế nào thì thế ấy!” Hắn đánh cuộc! Hắn đang giận điên lên, cho nên hắn muốn đánh cuộc một lần!
Hừ, vậy quá dễ rồi! Hàn Lăng giương mắt, nhìn thẳng vào hắn, nghiêm trang nói: “Ta không thương ngươi, vĩnh viễn cũng sẽ không yêu ngươi!”
Trên khuôn mặt hắn rõ ràng đã mất hết huyết sắc, Vi Phong chịu đả kích quá mạnh, lảo đảo lui lại phía sau vài bước.
Nhìn hắn, Hàn Lăng âm thầm cười lạnh. Hừ, hắn đại khái không biết rằng nàng đối với khuôn mặt vốn giống hệt tên hôn quân Vi Phong của hắn, nên vô cùng yếm ác cùng thống hận! Vốn nàng còn cho rằng mình không có can đảm nói ra câu nói kia, nhưng vừa nhìn đến khuôn mặt này, nàng liền nói không chút do dự.
Nhìn bóng lưng Hàn Lăng dần dần đi xa, khuôn mặt Vi Phong lộ ra vẻ âm trầm, tức giận cùng bất đắc dĩ, hắn kêu to: “Ngươi không phải muốn cứu Vưu Chính Hồng sao? Chỉ có ta mới có thể cứu hắn!”
Phát hiện nàng không có ý dừng lại, hắn tiếp tục nói: “Tổng đốc Giang Nam còn thiếu ta một ân tình. Chỉ cần ngươi đồng ý đi theo ta, ta chẳng những cứu được Vưu Chính Hồng sửa lại án sai, còn để hắn kế thừa chức quản sự thương hội, cũng để Hồ Duệ bị xử lý.”
Hàn Lăng đột nhiên dừng lại, nhưng vẫn không quay đầu lại, một lúc sau, tiếp tục đi tới.
“Luôn miệng nói báo ân, ta xem ngươi căn bản là tiểu quỷ nhát gan ích kỷ, vĩnh viễn chỉ biết nói mà không làm!” Vi Phong chưa từ bỏ ý định rít gào, mãi đến lúc mắt thấy bóng lưng Hàn Lăng sắp biến mất, hắn không nhịn được nữa chạy tới.
“Buông ra!” Hàn Lăng mắt hạnh trừng trừng. Cái tên điên này, căn bản không biết hai chữ xấu hổ viết thế nào, bản thân đã không để ý đến hắn, hắn còn mặt dày chạy đến.
“Yên tâm! Đây là lần cuối cùng! Nếu là ta mang ngươi đi thì sẽ có trách nhiệm mang ngươi trở về! Sau này, sẽ không làm phiền ngươi!” Vi Phong lạnh lùng nói ra câu sau cùng, ôm chặt nàng, dùng khinh công bay lên giữa bóng đêm.
——–
Vi Phong nắm tư liệu trong tay, tuấn nhan càng ngày càng xanh mét, đôi lông mày càng nhăn chặt.
“Tên tri phủ Thái Châu Võ Lý Hàng không thèm nhìn hoàng mệnh, tham ô ngay cả lúc dân chúng gặp tai họa, thật sự tội đáng chết vạn lần!” Dạ đầy người tức giận, hắn ghét nhất là tham quan.
“Hồ Duệ giúp hắn kiếm lợi, hắn tăng địa vị cho Hồ Duệ, hai người cùng có lợi, người chịu khổ là dân chúng.” Vi Phong cũng nghiến răng nghiến lợi.
“Huyện lệnh Vĩnh Châu cũng bị Hồ Duệ mua chuộc. Chủ tử, may mắn lần này ngài đi Giang Nam, nếu không gian kế Hồ Duệ thực hiện được, ngồi lên vị trí quả