XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đời Một Kiếp

Một Đời Một Kiếp

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341515

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.

mĩ nữ hay không?”
“Danh mĩ nữ?” Thẩm Gia Minh theo bản năng xoa ngón trỏ mà hôm qua bị con vẹt mổ đến rớt thịt, nhớ lại còn thấy đau, “Cũng là chuyện cũ ba đời rồi, sao bây giờ nhắc lại?”
Nam Bắc giơ lên ngón giữa với Thẩm Gia Minh: “Ngại quá, em chính là quan tâm đến đến chuyện cũ ba đời.” Thẩm Gia Minh không kiềm được nắm lấy ngón giữa của cô, nở nụ cười: “Có người nhìn em.”
“Thật sao?” Cô giả vờ sửa sang tóc tai, phối hợp diễn trò với Thẩm công tử này: “Thế này đã được chưa? Vào ống kính sẽ ăn ảnh chứ? Sao phóng viên lại có thể vào nơi này?”
“Có thể, hoàn toàn có thể.”
Thẩm Gia Minh tươi cười nắm lấy vai Nam Bắc xoay cô nhìn về hướng Đông Nam.
Có người đang đi tới.
Cô có chút ngạc nhiên khi thấy hắn. So với hôm trước gặp gỡ, hắn vẫn cao gầy như vậy, dáng đi không hề thay đổi. Lúc hai người bọn họ chạm mắt nhau, trên khuôn mặt Trình Mục Dương nở nụ cười khó có thể nắm bắt.
Cô nghĩ hắn sẽ đến nơi này, nhưng không ngờ Trình Mục Dương lại đi dọc theo con đường nhỏ bên hòn núi giả rồi đi thẳng qua chỗ khác.
“Rốt cuộc làm sao em lại quen biết hắn,” Thẩm Gia Minh ngồi trên lan can bằng gỗ tại một hành lang ở góc khuất, “Vân Nam? Tứ Xuyên? Hay tại miền Nam?”
“Bỉ, lúc em học tại Bỉ đã biết hắn.”
“Về sau cũng không gặp lại sao?”
Cô gật đầu.
“Đại khái là hai năm trước, phó thị trưởng mới của Moscow (thủ đô Liên bang Nga) nhậm chức, muốn phát triển thế lực hắc bang làm chỗ dựa của mình đã khiến việc buôn bán của Trình gia gặp không ít khó khăn. Lúc đó, người nổi tiếng nhất trong Trình gia không phải hắn mà là anh họ của hắn Trình Mục Vân. Người này cái gì cũng tốt, nhưng lại vì lợi ích trước mắt mà dùng thủ đoạn cực đoan, muốn trực tiếp ám sát phó thị trưởng.”
“Người ta có ý định ám sát mà anh cũng biết?”
“Sau này anh mới biết. Trình gia sở dĩ có thế lực ở biên giới Trung-Nga nhiều năm như vậy là do biết ẩn mình rất khôn khéo. Bất luận chính phủ có thay đổi thế nào thì các tổ chức bên ngoài vẫn không hề thay đổi. Em có biết một khi đã đánh vỡ thế cân bằng thì kết quả chính là hủy diệt. Trình gia dù gì cũng là người làm ăn, không phải loạn đảng, đương nhiên không thể làm vậy.”
Nam Bắc nghe có chỗ hiểu chỗ không.
Đối với tình hình tại biên giới Trung-Nga, người ta vẫn cảm thấy như đang xem các bộ phim điện ảnh cũ kĩ của Âu Mĩ.
Nơi đó so với Vân Nam tựa như hai thế giới.
Tại Bỉ, cô bạn người Nga cùng phòng với cô cũng từng oán giận, sau khi Xô Viết giải thể [1'>, Nga đã sớm trở thành quốc gia của hắc bang. Các bang phái khống chế đất nước, chiếm 20% thậm chí là 30% tổng giá trị kinh tế quốc gia.
Một đất nước như vậy thì quan viên chính phủ tất nhiên là không thoát khỏi liên quan. Nói cho cùng, đây là một quốc gia đen tối.
“Trình gia vì chuyện này đã có một trận rung chuyển lớn. Sau đó Trình Mục Dương xuất hiện.”
“Sau đó thế nào?”
“Không có sau đó.” Thẩm Gia Minh cười cười, chuyển đề tài, “Anh nhớ rõ sau khi từ Bỉ trở về em chưa đến biên giới lần nào. Hàng năm đều ở tại Vân Nam, em không thấy nhàm chán sao?”
Cô lắc đầu: “Cũng không hẳn là nhàm chán. Nếu anh có cơ hội đi Vân Nam, em sẽ dẫn anh đi xem phim trường 3D có cảnh bắn nhau.”
Thẩm Gia Minh nghiêm nghị nhìn cô: “Anh không đi, anh sợ nhất chính là anh trai Nam Hoài của em.”
Nam Bắc quăng cho anh một ánh mắt xem thường.
Vài ngày sau đó, Trình Mục Dương không xuất hiện lại.
Ngay khi cô nghĩ đến sẽ không gặp lại hắn nữa thì ông Thẩm bỗng nhiên báo cô biết hành trình có thay đổi, phải theo đường biển trở về Đài Châu. Câu nói của ông có hàm ý khác, không rõ ràng, chỉ muốn cô đi trước, ông sẽ ở Đài Châu chờ nghi thức quyên tặng của Thẩm gia kết thúc, sẽ một người bạn đi với cô.
Theo trực giác cô đoán được, người bạn kia có lẽ là Trình Mục Dương.
Trời tối, cô mang theo hành lí đứng trước của lớn chờ người đến đón.
Mưa quá lớn, dù Nam Bắc đã đứng dưới cửa tránh mưa nhưng vẫn bị ướt. Khu vực này nhà dân rất ít, xung quanh không có ai đi lại, càng không có xe cộ gì.
Chỉ có tiếng mưa rơi.
Khoảng mười phút sau có một chiếc xe màu trắng chiếu đèn về phía cô.
Tiếp theo một đoàn xe Mercedes S600 Pullman Guard [2'> nối đuôi nhau chạy qua trước mặt, màu sắc xe hoàn toàn giống nhau, duy chỉ có biển số là khác. Ban đầu cô còn có hứng thú đếm số xe, về sau đếm không nổi là có mấy chiếc. Cuối cùng có một chiếc rời khỏi đoàn xe tiến tới dừng ở bậc thang trước mặt cô.
Người ngồi ở ghế lái phụ chạy xuống mở dù.
Nam Bắc mang hành lí giao cho người kia, che dù đi hai ba bước liền tiến vào xe.
Trình Mục Dương đang ngồi trong xe nhìn cô.
Hắn mặc bộ quần áo đơn giản, áo trắng quần đen. Gương mặt phản chiếu ánh đèn màu vàng trở nên xinh đẹp vạn phần, đôi mắt thâm sâu nhìn cô.
Câu đầu tiên của cô lại là: “Không có dép lê sao?”
Trình Mục Dương mở kính cách âm, người ngồi phía trước liền đưa một đôi dép lê màu trắng.
“Cám ơn.” Nam Bắc cúi đầu cởi đôi giày ướt sũng rồi mang dép vào, cảm thấy rất thoải mái. Lúc này mới nhìn lên, thấy hắn vẫn như cũ nhìn cô, hai người cứ vậy mà nh