Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342179

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2179 lượt.

thuyết về nốt ruồi này.”
“Quê hương anh không phải là Mỹ sao?”
“Không phải, anh đến từ Đan Mạch, dân tộc thiểu số ở Darfur. Năm tuổi thì đến Mỹ.”
“Đan Mạch? Andersen?”
“Đúng. Andersen, ông ấy là niềm kiêu ngạo của bọn anh. Thật ra ngoài chuyện cổ tích của ông ấy, Đan Mạch còn có rất nhiều câu chuyện khác.” Mickey bóp cái lon trong tay, vừa vào đề nói, “Truyền thuyết có từ rất lâu, rất lâu rồi......”
“Có bao nhiêu lâu?” Bạch Khả nghiêm túc đặt câu hỏi.
“Lâu đến nổi...... Tất cả các thềm lục địa đều bị cùng đóng băng.” Mickey nói, “Lúc đó, có một đôi yêu nhau, bọn họ rất yêu nhau......”
“À, bọn họ có một chân.”
“Khụ khụ......” Mickey thiếu chút nữa bị sặc, “Có một chân với yêu nhau không cùng một ý. Em là học được từ Belle sao?” Cười vài tiếng, anh ta tiếp theo kể chuyện: “Người phụ nữ là phù thủy, người đàn ông là dũng sĩ. Trong một cuộc chiến tranh, người đàn ông bị tên độc bắn trúng, sinh mệnh bị đe dọa. Người phụ nữ kia vì cứu anh ta mà sử dụng ma pháp cấm kỵ, cô ta làm một nốt ruồi đặt ở khóe mắt, trút sinh mệnh của mình vào trong đó. Vì vậy, nó trở thành một hạt giống. Cô ta gieo hạt giống, trong vài phút đã nở ra một đóa hoa sinh mệnh. Cô ta dùng đóa hoa đó để cứu tính mạng người đàn ông kia.”
“Vậy không phải cô ta......”
“Cô ta chỉ có thể sống vài ngày, nhưng cô ta không nói cho người đàn ông kia biết. Người đàn ông vừa tỉnh dậy liền trở lại chiến trường, vài ngày sau truyền đến tin tức nói người đàn bà kia đã gả cho người khác. Anh ta thương tâm nên dùng tất cả nghị lực để chiến đấu, cuối cùng chiến thắng trở về. Cho đến khi anh ta trở về mới phát hiện người đàn bà kia đã chết lâu rồi. Sau khi biết chân tướng anh ta thương tâm muốn chết, nên quyết định đi tìm một bông hoa sinh mệnh ở pháo đài hoa trong truyền thuyết.”
“Một năm lại một năm nữa qua đi, anh ta trèo non lội suối, nhiều lần trải qua gian nguy, rốt cuộc cũng tìm được pháo đài hoa kia. Hoa nở trước vương tọa. Anh ta lê hai chân mỏi mệt từng bước một đi qua, vội vàng muốn hái hoa kia xuống, nhưng làm thế nào cũng không chạm tới bông hoa ấy. Anh ta nhìn hai tay mình, rốt cuộc cũng phát hiện, thì ra đứng ở đây chỉ là một linh hồn. Anh ta quên mất bản thân đã chết trên đường tìm kiếm từ lâu rồi.”
“Vì tưởng niệm bọn họ, người dân chỗ anh gọi nốt ruồi đó là hạt giống.”
Mickey dùng ngón trỏ chỉ chỉ khóe mắt.
“Câu chuyện cứ như vậy sao? Sau này thế nào, bọn họ đều chết?” Bạch Khả tò mò hỏi.
“Trong sách chỉ viết đến đây, nhưng mà anh có cho nó thêm một kết cục. Kết cục chính là, một luồng ánh sáng từ thiên đường hạ xuống, người đàn bà ở trong ánh sáng đó mỉm cười đưa tay cho người đàn ông. Bọn họ nắm tay nhau, biến mất trong ánh sáng rực rỡ.”
“Ồ.”
Ngữ khí của Bạch Khả giống như được giải thoát, lại nhìn nốt ruồi trên mặt anh ta. Con mắt có nốt ruồi đó nghe nói đã bị mù vĩnh viễn. Dưới phản chiếu của ánh mặt trời, đồng tử màu nâu tỏa sáng lấp lánh.
Ý cười nơi khóe mắt khe khẽ lan ra. Trước mặt, cô giáo của anh đang thướt tha đi tới.






Từ căn phòng này, ngồi ở ban công có thể nhìn thấy con sông Colorado cách đó không xa, còn có thể nghe nhạc sống thường xuyên. Mọi thứ đều có vẻ bình yên tốt đẹp như thế, chỉ ngoài việc không thể chạm vào nó, không thể đặt mình vào trong trong đó mà thôi.
Bây giờ, anh có thể thấu hiểu được cảm giác của Bạch Khả khi bị giam cầm.
Khe khẽ thở dài.
Người bên cạnh không hề để ý đến việc anh đang thất thần, một mình nhấm nháp ly trà trên bàn hỏi: “Đây là trà gì? Mùi rất đặc biệt.”
“Là trà ướp hoa xa cúc, bỏ thêm mấy vị thuốc Đông y, giúp chữa bệnh đau bao tử.” Anh nói.
“Tôi muốn chơi một trò chơi, là kỵ sĩ đã cứu công chúa như thế nào, a, là hoàng tử. Cậu có chơi trờ chơi điện tử không?”
“Chơi bằng máy điện tử tôi toàn thắng.”
“Cái loại cậu chơi là loại cũ rồi, cậu nên chơi loại công nghệ mới nhất ấy. Trong trò đó, người chơi nhất định phải vượt qua các cửa trong thời gian quy định, cửa cuối cùng thường thường sẽ là ác quỷ lợi hại nhất, đánh bại ác quỷ, trò chơi được tính là thắng. Thật ra điểm mấu chốt nhất là bị hạn chế về thời gian, dù sao vẫn không thể để người chơi tốn cả đời ở một cửa.”
“Cậu là muốn để Đường Nhất Đình cho Bạch Khả một chút thời gian, nếu trong khoảng thời gian đó cô ấy có thể chứng minh cô ấy xứng với tôi, thì tính là cô ấy thắng?”
“Xem ra thuốc mê không hề khiến đầu óc cậu trở nên ngu muội.”
“Mà cậu lại tự mình tham gia, lấy đó để đuổi những ngày nghỉ nhàm chán của cậu.”
“Đúng là như thế đấy.” Gerard cười nhẹ.
“Tôi không đồng ý.”
Đường Nhất Đường buông chén trà, nhìn thẳng vào Gerard. Anh không rõ anh có ảnh hưởng thế nào đối với Bạch Khả, nhưng anh tin chuyện kia tuyệt đối không phải là chuyện tốt đẹp gì.
“Với chuyện này, hai người ngược lại rất giống nhau.” Gerard ôn hoà nói, “Anh ta cũng không đồng ý.”
“Tôi nói này Gerard, cậu từ nhỏ đã có rất nhiều suy nghĩ kỳ quái. Khi đó có thể gọi là ngây ngô, nhưng bây giờ mà còn như vậy thì khôn


XtGem Forum catalog