Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2245 lượt.
o Belle, cô cần dùng xe, cũng cần nhiều tiền một chút. Belle hiển nhiên không phải đồng ý ngay, vì cô cứ nài nỉ nên mới bằng lòng chạy tới nhà cô.
Gác điện thoại, trước mắt cô bỗng nhiên toàn màu đen, đợi vài giây sau mới khôi phục lại, cô lắc lắc đầu đi vào phòng tắm. Lúc tắm rửa cô mới biết mình có bao nhiêu mệt mỏi, được ngâm trong làn nước ấm áp, vài lần cô xém ngủ quên. Cô kiên quyết chống cự để tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo sạch, ngồi trên sô pha đợi Belle đến.
Ngôi nhà không có anh rất yên tĩnh, cô không hiểu sao lại bắt đầu hoảng hốt. Vì muốn dời sự chú ý, cô tìm tập thơ lật xem. Vừa xem xong một tờ đã nghe thấy tiếng bước chân đến gần, cô tưởng là Belle, ngẩng đầu lên lại nhìn thấy anh đang tao nhã đứng ngoài cửa.
Sách trong tay rơi xuống, cô sửng sốt mất ba giây mới nhớ tới việc gọi anh.
“Nhất Đường!” Cô chạy ra ôm lấy anh, khí lực lớn đến nổi gần như làm anh đứng không vững. “Thật là anh sao? Làm sao anh về được?” Cô cẩn thận nhìn anh một lượt, đây quả thật là Nhất Đường của cô. Là khi cô bắt đầu biết đến bộ dạng của anh, khỏe mạnh, trong sáng, tư thái phóng đãng không kiềm chế được, làm cho người ta muốn cách xa lại nhịn không được mà đến gần.
Ánh mắt anh nhìn cô lạnh lùng mà sắc bén, cô lại cảm thấy hạnh phúc.
“Bạch Khả.”
Cô nghe được có người đang gọi tên cô, không phải giọng anh, cô từ trong ngực anh ngẩng đầu nhìn xung quanh, trong phòng ngoài hai bọn họ ra thì không còn ai khác. Khi quay đầu lại, Đường Nhất Đường trước mặt đã thay đổi hé ra khuôn mặt khác.
“Em ngủ mà không đóng cửa.” Belle ngồi trên sô pha trước bàn trà nhìn cô nói.
Cô ngây ngốc nhìn chị ta một hồi lâu mới nói, thì ra hạnh phúc vừa rồi chỉ là giấc mộng đẹp mà thôi.
“Chị đến đưa xe,” Belle chỉ chỉ vào chìa khóa cùng một phong thư trên bàn nói, “Đây là một phần ba tài sản, còn lại qua vài ngày nữa chị sẽ đưa cho em.” Cô thấy cô bé vẫn si ngốc nhìn ra ngoài cửa, cũng không trả lời, liền không kiên nhẫn nói: “Còn không mau cầm tiền đến bệnh viện, trong điện thoại đã nói nghiêm trọng như vậy, bây giờ thế nào rồi, không có việc gì chứ?”
Nghe được hai chữ bệnh viện, Bạch Khả quay lại nhìn chị ta, vụng về nói câu cám ơn, liền cầm lấy chìa khóa và tiền trên bàn chạy ra ngoài.
Belle khóa cửa lại hộ cô, đi theo cô lên xe nói: “Cho đi nhờ xe.”
Cô chạy xe nhanh như bay. Mặt trời đã lên đỉnh đầu, rực rỡ có chút kỳ dị. Cô buồn bực nói: “Không phải gần tối rồi sao? Sao ánh mặt trời còn chói mắt như vậy!”
“Gần tối?” Belle phả ra một luồng khói, “Chị vừa ăn điểm tâm xong.”
Bạch Khả không tin. Cô mở radio lên, không ngừng chuyển kênh, cho đến khi giọng nói nhẹ nhàng của MC bảo bây giờ là mười giờ sáng.
“Mười giờ!” Cô ảo não gõ mạnh đầu mình, cô lại có thể ngủ lâu như vậy, anh ở bệnh viện nhất định sẽ sốt ruột vì chờ.
“Sao chị không nói sớm!” Cô trách cứ Belle.
Belle dùng khuỷu tay chống cửa xe, lười biếng nói: “Em không hỏi chị.”
Không muốn nói quá nhiều, cô thậm chí vượt đèn đỏ hai lần. Lúc đến bệnh viện liền đưa chìa khóa cho Belle đi tìm chỗ đỗ xe, còn cô thì nhanh chóng chạy vào phòng bệnh.
Một y tá nhìn quen mắt muốn nói gì đó với cô lại bị cô từ chối không chút khách khí, còn chưa nghĩ đến việc sẽ giải thích với anh như thế nào liền đẩy cửa phòng bệnh ra.
“Nhất Đường......” Cô đứng im.
Chăn trên giường bệnh đã được xếp gọn gàng, người đàn ông của cô vốn nên nháy đôi mắt xinh đẹp trách cứ cô, không biết đã đi đâu.
Trong đầu trống rỗng.
“Người đâu?” Cô gượng cười, ôm một tia hy vọng hỏi y tá bên cạnh.
Y tá nói: “Vừa rồi tôi đã muốn nói với cô, chồng cô được người nhà của anh ấy đưa đi rồi.”
“Cái gì mà người nhà? Làm sao có người nhà được?” Cô gần như là hét lên, “Sao các người có thể tùy tiện để anh ấy bị đưa đi! Anh ấy đang bị bệnh, anh ấy bị ung thư dạ dày!”
“Bạch tiểu thư, chỉ cần cô nhìn thấy vị tiên sinh kia, tuyệt đối sẽ không nghi ngờ quan hệ huyết thống của anh ta cùng với chồng cô, bởi vì......”
“Anh ấy đi đâu rồi!” Cô kiềm chế ý nghĩ muốn túm cổ áo y tá, lớn tiếng hỏi.
Y tá thở dài nói: “Chúng tôi cũng không biết. Bọn họ nói hai người bỏ trốn. Tuy rằng tình yêu cố chấp của hai người làm cho tôi rất cảm động, nhưng tôi nghĩ để chồng cô về nhà mới là lựa chọn tốt nhất với anh ấy.”
“Bọn họ nói dối! Ba mẹ nuôi của anh ấy đều ở Trung Quốc, người nhà của anh ấy ở Mỹ đã chết hết rồi.”
“Anh ấy còn một người anh trai. Ngay cả việc này cô cũng không biết sao?” Y tá hơi khinh thường nói.
“Anh trai? Các người......“
Cô đang định gầm lên thì có một bức thư xuất hiện trước mặt.
“Đây là chồng cô muốn tôi chuyển cho cô.” Y tá kiên nhẫn chờ cô nhận thư, nhìn cô một cái, lắc đầu rời đi.
Cô cầm thư chậm chạp không mở ra. Cô đang chờ cơn khó chịu vì ngạt thở có thể giảm bớt. Cô khó chịu không chỉ là việc anh đột nhiên biến mất, còn có sự ân hận của cô. Chung sống lâu như vậy, cô lại không nhận ra nét chữ của anh. Cô từng nói đã yêu anh biết bao, thế mà chi tiết như vậy cũng chưa từng lưu ý.
Cho mình một cái tát, cô nhịn đau mở thư ra. Sau khi