Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341886
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1886 lượt.
trong sự bận rộn.
Ngưng Vũ và Hàm Yên lại rất hào hứng, bởi vì y phục của a hoàn hầu hạ nơi tiền sảnh là loại váy áo màu hồng cánh sen với viền xanh ngọc, hằng ngày nhìn đám a hoàn đó đi lại thướt tha, hai người bọn họ ngưỡng mộ vô cùng.
Đến giờ Dậu ba khắc, Thanh Thu ngồi giám sát trong bếp, nhìn các đầu bếp thổi lửa xào nấu, ồn ào cả nửa ngày, khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi một lúc, thì Ngưng Vũ bưng đồ ra tiền sảnh quay lại, nói trong bữa tiệc hôm nay mời cả Tuyết Chỉ đại gia[5'> của trường phái Xuân Thủy, không khí trong bếp bỗng hỗn loạn. Tuyết Chỉ đại gia ấy à, đấy chính là người vang danh khắp thiên hạ với khúc Lưu Vân chấn động, không ai không biết.
[5'> Đại gia: Từ chỉ chuyên gia, bậc thầy hoặc người nổi tiếng trong một lĩnh vực nào đó.
Thanh Thu đang định quay về phòng nghỉ ngơi, nhưng nghe đến bốn từ “trường phái Xuân Thủy”, nàng thoáng dừng bước. Nghĩ thế nào nàng đi vào gian bếp phía sau, vội vàng tết tóc hai bím, mặc bộ váy màu hồng cánh sen lên, tiện tay bê một đĩa, lặng lẽ đi về phía tiền sảnh. Trăng treo giữa trời, chiếu sáng mọi con đường trong phủ, những dải hành lang bị bóng cành cây nhánh hoa hắt lên bỗng dưng trông rất xa lạ. Thanh Thu bước rất chậm, hơn một năm sống trong phủ quận vương, nàng thường chỉ ở trong thiện phòng, rất ít khi dạo quanh phủ, tối nay, nàng cảm thấy hình như mình đi không đúng đường lắm.
Đến hồ nước, Thanh Thu thấp thoáng nghe thấy tiếng đàn, có lẽ nàng không đi sai, nhưng lại dường như đã sai. Tiếng đàn mơ hồ đó vọng ra từ sau một bức tường, nhất định là tiếng đàn của Tuyết Chỉ đại gia, nhưng nàng không tìm được đường để đi vòng ra phía trước bức tường ấy, đành đứng ngẩn ngơ ở trên cầu. Nếu đã không thể qua đó, cũng chính là ý trời, vậy thì đành đứng đây nghe thôi, nhắm mắt lắng nghe, miễn cưỡng nhận ra người chơi đàn đang gảy một cổ khúc vui vẻ Lộng My, có lẽ tâm trạng người chơi đàn đang vô cùng khoan khoái.
Thanh Thu khẽ “haizz” một tiếng, âm thanh vừa dứt, đột nhiên có mấy tiếng kêu kinh hãi vang lên, hình như ở chính đường xảy ra biến cố, có người thét, “Bảo vệ vương gia, có thích khách!”.
Bóng mấy người nhanh như làn khói vội lướt vào từ phía đông của họa đường, trong bóng tối không nhìn rõ ai. Thanh Thu vừa nghe có thích khách, chẳng còn tâm trạng đâu mà ở lại nữa, hoảng hốt định quay về, chỉ mong tai họa này đừng liên lụy tới mình.
Ai ngờ ghét của nào trời trao của ấy, nàng còn chưa rẽ xuống chân cầu, thì phía sau có người đuổi kịp, Thanh Thu chỉ cảm thấy mình bị nhấc bổng, rồi bị đưa theo nhảy lên mái che hành lang, một con dao sắc lẹm đặt trên cổ, giọng của gã nam tử thô lỗ vang lên: “Không ai được lại gần, còn bước tiếp ta sẽ giết ả!”.
Một đám thị vệ trong vương phủ cầm theo đèn đuốc sáng trưng chạy lại, dàn hàng vây chặt lấy thủy tạ này. Mấy người đuổi theo gã áo đen bắt cóc con tin cũng nhảy lên, dẫn đầu chính là thế tử Vệ Minh, hắn lạnh lùng nói: “Ngươi thật to gan, tự ý xông vào vương phủ, giờ còn dám dùng tỳ nữ để uy hiếp ta, không cảm thấy nực cười sao?”.
Gã áo đen chẳng qua là “có bệnh thì vái tứ phương”, bị truy sát đến phát hoảng, tiện tay ôm đại một người hắn ta gặp. Giờ nhìn lại người mà mình đang bắt cóc, thân mặc trang phục dành cho hạ nhân, hắn ta bất giác lẩm bẩm chửi rủa, rồi nói ngang: “Đường đường là Hiền Bình vương thế tử, đương nhiên không coi cái mạng hèn của bọn nô tỳ ra gì. Cũng phải, người chết dưới tay ngươi ngoài biên cương không phải một vạn thì cũng tám ngàn, trăm triệu tướng sĩ tử trận ngoài sa trường kia cũng coi như bị ngươi hại. Đương nhiên ngươi chẳng thèm bận tâm, nhưng ta thì khác, khi chết có kẻ đi cùng, coi như cũng đáng!”.
Hắn ta cảm thấy toàn thân tỳ nữ đang run lẩy bẩy, lòng càng phiền muộn, nhích lưỡi dao về phía trước ép: “Muốn sống thêm vài năm, mau cầu cứu chủ nhân nhà ngươi đi, kêu đi, mau!”.
Lúc đầu Thanh Thu thấy cổ mình lạnh, sau mới thấy đau, nàng run rẩy kêu lên một tiếng: “Cứu mạng!”.
Nàng đang hối hận muốn chết, sợ muốn chết. Nghìn lần không nên, vạn lần không nên, không nên vì nhất thời hiếu kỳ, đến đây nghe Tuyết Chỉ đại gia gì gì đó chơi đàn. Lúc này không chỉ vết thương ở cổ đau, mà một cánh tay còn bị bẻ quặt ra phía sau, Thanh Thu không chỉ muốn gào lên xin cứu mạng mà còn muốn nhảy xuống dưới. Vết thương ở cổ e rằng không nông, nàng cảm giác như từng giọt máu chảy xuống cổ áo, ướt đẫm bên áo phải, xong rồi, xong rồi, cái mạng nhỏ của nàng sắp tiêu rồi…
Trong lúc hoảng loạn nàng ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt không rõ là vui hay giận của Vệ Minh. Đột nhiên nàng nhớ ra một việc: Lẽ nào vì nàng mong thế tử sớm chuyển khỏi đây, nên mới gặp báo ứng?
Vệ Minh chắp tay phía sau, nhưng trong bóng tối dùng ám hiệu sai người chuẩn bị cung tên, xem có thể nhân lúc sở hở mà bắn hạ hắn ta không, cứu được nô tỳ bị bắt làm con tin thì tốt, có điều phải trông vào vận may của nàng ta thôi. Đúng lúc này, truyền tới một giọng nữ, khiến vòng vây phía sau đám thị vệ vương phủ xáo động. Người mới tới dường như rất có địa vị, mọi người tự động nhường đường, một bóng hình thư