Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341891
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1891 lượt.
o người ta thôi. Hơn nữa, toàn các lão nhân, chẳng qua nghĩ nàng dễ bắt nạt, lợi dụng cái danh thê thiếp để làm nhục nàng thôi. Thanh Thu sầm mặt lại: “Những lời lẽ thô tục như thế, muội học ở đâu ra?”.
Ngưng Vũ lè lưỡi, rồi lại thở dài: “Nếu có Hàm Yên ở đây thì tốt, Hàm Yên có thể đoán trúng được tám chín phần”.
“Hai đứa bớt nói lăng nhăng sau lưng người khác đi, cẩn thận không lại rước họa vào thân.”
Thực ra nhị phu nhân nghĩ gì, ít nhiều Thanh Thu cũng hiểu, mấy hôm trước, quận vương phi đã nhắc đến việc này rồi. Nhưng người mà quận vương phi đề cập tới là một vị hàn lâm trong viện hàn lâm gần đây vừa mất vợ, hơn nữa còn nói thác là ý của thừa tướng phu nhân, muốn ướm hỏi ý nàng.
Tại sao gần đây đại nương là nàng liên tục được người ta mai mối như thế, thực ra không phải gặp may gì cả, mà hoàn toàn là vì vào một ngày trong tháng trước, Hiền Bình quận vương trong lúc dùng cơm luôn miệng khen món gà Tam Hoàng ngon, đột nhiên nảy ra ý định muốn gặp người đầu bếp làm món ăn này. Chẳng may món đó là do Thanh Thu cao hứng làm trong lúc buồn chân buồn tay, đành miễn cưỡng đi gặp chủ nhân. Hằng ngày quận vương cùng quận vương phi thường dùng cơm ở Lâm Thúy các, hôm ấy thời tiết lại mát mẻ, nên rời sang Đông Hoa sảnh. Quận vương phi thấy một nữ tử yêu kiều tiến lên cầu kiến, khóe mắt phải bỗng giật liên hồi báo điềm chẳng lành, lập tức nảy ra ý định tống khứ trù nương nổi danh này đi.
A hoàn đẹp như hoa như ngọc trong phủ không phải không có, quận vương phi không nên bỏ qua cho những nha đầu đó mà làm khó một đầu bếp như nàng. Chỉ bởi vì hồi Thanh Thu mới vào phủ, quận vương nhìn nàng nhiều hơn, từ khi ấy như có cái gai mọc lên trong lòng vương phi rồi. Canh cá lư rau rút rất ngon, nhưng ngộ nhỡ ngày nào đó quận vương đột nhiên cảm thấy không chỉ canh nàng nấu ngon, mà người nàng cũng ngon thì phải làm thế nào?
Quận vương phi cũng không muốn vô duyên vô cớ đuổi người, làm vậy chỉ càng khiến mọi người biết rằng bà hẹp hòi, hơn nữa lão quản gia lại hết lòng bảo vệ nữ tử này. Khi biết quản gia của mình đã hai mươi hai tuổi, là một gái già mất vị hôn phu nên quá lứa lỡ thì, bà bèn để ý mấy ngày nay tìm một người phù hợp, khéo léo nhắc nhở Thanh Thu, nào ngờ nàng lại thoái thác không muốn nhắc đến chuyện ấy. Quận vương phi trong lòng không vui, lẽ nào cô ta chê làm vợ kế sẽ hỏng thân phận của mình? Sao cô ta chẳng chịu ra ngoài mà nghe ngóng, Khổng hàn lâm trong hàn lâm viện là người có tài nổi tiếng của triều đình, những tiểu thư khuê các đang tuổi cập kê muốn tới làm điền phòng[4'> cho y không phải một nghìn thì cũng tám trăm. Nhưng rồi bà nghĩ lại, đây chỉ là một nha đầu ngốc trong thiện phòng, tướng mạo xinh đẹp nhưng chỉ là một đầu bếp, e rằng chẳng biết chữ. Có lẽ đến Khổng hàn lâm là ai cũng không biết, không chừng sẽ làm lỡ mối lương duyên, để hôm khác bảo lão quản gia khuyên giải, nói cho nàng biết bà cũng vì muốn tốt cho nàng thôi.
[4'> Điền phòng: Chỉ những cô gái lấy người đàn ông chết vợ.
Thanh Thu đương nhiên biết Khổng hàn lâm là ai, nàng đã từng có duyên gặp người này, khi ấy Khổng hàn lâm còn chưa là hàn lâm, chỉ là một tú tài tên Khổng Lương Niên, đương nhiên lúc ấy tài danh đã vang xa. Khi đó nàng thường cùng tiểu tử nhà họ Cao ra ngoài chơi, tiểu tử họ Cao rất thích cô gái giống như búp bê sứ này, thường đưa đi khoe khắp nơi, có chuyện gì vui cũng không quên Thanh Thu, có lần đi tham dự hội thơ gì đó, Thanh Thu đã gặp Khổng Lương Niên lần đầu tiên ở đấy.
Sau này khi tin tiểu tử họ Cao tử trận truyền về, khi người nhà họ Cao bỏ mặc nàng không thăm không hỏi, Khổng Lương Niên mấy lần tới gặp với danh nghĩa bạn bè, đều bị Thanh Thu từ chối. Người chết đèn tắt, Cao gia và nàng sớm đã chẳng còn quan hệ gì nữa, nàng không muốn gặp bất kỳ người nào có liên quan tới nhà họ Cao.
Thanh Thu đột nhiên thấy phiền muộn trong lòng, sao nàng lại nhớ tới những chuyện xa xôi như thế? Nghĩ tới hành động mấy ngày gần đây của quận vương phi và nhị phu nhân thật khiến người ta chán ghét. Việc xuất giá kia, nàng đã sớm nghĩ thông từ lâu, ở tuổi của nàng mà còn có thể gặp được người tốt, thì thật là việc cầu còn chẳng được. Cả ngày chỉ ở trong thiện phòng, muốn gặp người tốt về cơ bản là không có khả năng, nên nàng cũng từ bỏ ý định lấy chồng, chỉ muốn sống một cuộc sống yên bình, tích cóp tiền dưỡng lão, cuộc đời này vậy là được rồi.
Hôm nay vừa qua buổi trưa, Vệ quản gia cho gọi nàng tới, nói là quận vương phủ tổ chức dạ tiệc tiếp đón khách quý từ phương Bắc tới, hơn nữa còn muốn mượn mấy nha đầu của thiện phòng đến đó phục vụ. Xem ra thế tử tối nay còn muốn chơi suốt đêm, Thanh Thu nghe xong chau mày mãi, người của thiện phòng nội phủ không nhiều, sao có thể đủ đây? Thế tử này đúng là có bản lĩnh hành hạ người khác.
Nàng lắc đầu thở dài, “Cháu hỏi này Vệ thúc, thế tử bao giờ sẽ chuyển ra khỏi vương phủ?”.
Vệ quản gia ở trong vương phủ đã lâu, là một người nghiêm túc, nghe nàng hỏi bèn đáp: “Người là chủ nhân, thích ở đâu sẽ ở đấy, cháu quan tâm làm gì?”.
“Chẳng phải cháu đang ng