Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341887
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1887 lượt.
hĩ cho những người như chúng ta sao? Một ngày thế tử còn chưa đi thì chúng ta còn phải hầu hạ. Lão Lưu ở phòng thu chi từ lâu đã nhìn cháu không thuận mắt rồi, hôm trước còn nói thiện phòng chúng cháu tiêu pha quá nhiều, cứ như muốn nói chỗ bạc ấy đều rơi vào túi cháu cả vậy.”
Hễ nhắc đến chuyện này là nỗi bực tức trong lòng Thanh Thu trào dâng, xấp giấy thực đơn mà thế tử đích thân viết kia tạm thời chặn được cái mồm của lão Lưu, nhưng tự dưng phải chịu oan ức khiến nàng không nhịn nổi.
“Giờ đây thế tử rất được ân sủng, có thể hầu hạ người là vinh hạnh của chúng ta, cháu cũng lớn rồi không còn là trẻ con nữa, thật chẳng sáng suốt gì cả.” Vệ quản gia lắc đầu, nói tới không còn trẻ con, khiến ông lại nhớ ra một việc quan trọng, “Nghe nói nhị phu nhân nhắc tới việc làm mai cho cháu?”.
“Dạ.” Thanh Thu bĩu môi.
“Bên quận vương phi còn đang đợi cháu trả lời, hai vị này đem hôn sự của cháu ra mà đấu đá tranh giành, đối với cháu rất bất lợi.”
Thanh Thu chỉ điềm đạm cười, xem ra đều là người khôn ngoan, quận vương phi và nhị phu nhân từ trước tới nay vẫn không hòa hợp, người này muốn về đông người kia lại muốn về tây. Nàng thờ ơ hất bím tóc sau lưng, “Cháu không sợ, cùng lắm cháu nghỉ việc, cháu có bán thân đâu”.
“Nghỉ việc rồi cuộc sống sau này của cháu sẽ thế nào?”
“Cháu mở một phường làm đậu phụ.”
Nói tới phường đậu phụ, Thanh Thu ngửa mặt lên trời, nàng đã nghe ngóng cả rồi, chỉ nuôi sống bản thân thì không thành vấn đề. Nghe nói trong hẻm nhà họ Lâm có một mỹ nhân hết thời bán đậu phụ được người ta gọi là Tây Thi đậu phụ. Nếu nàng cũng đi bán đậu phụ, thì không chỉ là Tây Thi đậu phụ, mà có lẽ phải là Tiên nữ đậu phụ ấy chứ?
“Mau mau vứt cái suy nghĩ ấy cho ta, cháu muốn ta tức chết phải không? Khó khăn lắm mới giành được công việc này cho cháu, cháu để tâm vào chút được không hả?”
“Cháu còn chưa chuẩn bị xong, làm sao để tâm đây?” Trước mặt Vệ quản gia, hiếm khi nàng nổi hứng ngang tàng, thấy ông lại sắp bắt đầu thuyết giáo, nàng đành nói: “Được rồi được rồi, nhưng cháu phải nói trước, không có ai ép, cháu sẽ làm tiếp, nếu hai vị chủ nhân kia dùng hôn sự để ép cháu đi, thì thúc không được trách cháu đấy”.
Vệ quản gia trong lòng bực bội vì tiếc rèn sắt không thành thép, bèn đuổi nàng đi, “Đi đi, chuẩn bị dạ yến cho tốt, người của thiện phòng tiền viện tối nay cũng sang giúp, cháu mau đi chuẩn bị đi”.
Vệ Minh ngồi vắt chân trong thư phòng, đang suy tính xem phải ứng phó với đám người Bắc Vu thế nào. Một trận thành danh ở biên ải, hắn nên là cái đinh trong mắt, cái rằm trong thịt của đám người Bắc Vu mới phải. Không biết tại sao hoàng thượng lại muốn bố trí để hắn tiếp xúc nhiều hơn với người đến từ Bắc Vu, lẽ nào quan lại bộ Lễ bất tài thế sao? Sau khi hồi kinh quay cuồng với các loại tửu yến lớn nhỏ, bù đắp cho mấy năm chay tịnh khổ sở ngoài biên ải, nhưng ngày nào cũng nghe tiếng đàn ca, nâng cốc chúc tụng mãi cũng chán, sau tối nay, hắn định sẽ sống những ngày thật yên tĩnh.
Vệ quản gia đến thư phòng cầu kiến thế tử. Những tướng sĩ tận trung tận trách bên cạnh thế tử đều là những người được khổ luyện nhiều năm ngoài chiến trường. Dù đã về kinh thành, nhưng những người này vẫn rất nghiêm túc đanh thép, trong phủ ít người dám tiếp cận. Vệ quản gia cung kính xin ý kiến của thế tử về các việc liên quan tới phủ đệ mới. Nơi hoàng thượng tặng là ở ngoại ô gần thành Việt Đô, đã chuẩn bị xây dựng từ trước khi có tin chiến thắng từ biên ải chuyển về, nay sắp hoàn thành, chẳng bao lâu nữa có thể chuyển tới ở.
Vệ Minh thoáng nghĩ, chuyển đi chỉ là việc sớm hay muộn mà thôi, chi bằng chuyển sớm để được sống những ngày yên tĩnh. Nhưng cũng phải giải thích cho phụ vương và mẫu thân rõ, mấy năm xa nhà, giờ vừa trở về, không nghĩ đến việc hầu hạ phụng dưỡng cha mẹ, thì ít nhiều cũng có phần bất hiếu.
Sau cùng hắn dặn: “Mấy năm ta không ở nhà, trong phủ có nhiều người mới, cảm thấy không quen, nếu chuyển tới nơi ở mới, phải mang vài người cũ qua đó”.
“Vâng, thưa thế tử.”
“Ngoài ra, tìm cho ta một đầu bếp phù hợp.” Hắn nghĩ một lát rồi bổ sung, “Nhớ kỹ, phải nhanh nhẹn chăm chỉ một chút”.
Vệ tổng quản gật đầu ghi nhớ, lòng thầm nghĩ phải làm thật tốt mấy việc này mới được. Nghe ý của quận vương thì, hoàng thượng cũng biết thế tử chinh chiến ngoài biên ải nhiều năm, tới nay vẫn chưa lấy vợ, nên mới ban tặng phủ đệ, để thế tử có thể sớm thành gia lập thất. Trước mắt hai nước sắp đàm phán hòa bình, chuyện này, dù trì hoãn tới đâu, cũng không thể để lỡ nữa.
Tối nay khắp trong ngoài thiện phòng đèn đuốc sáng trưng, náo nhiệt vô cùng. Nghe nói khách tham dự đều là khách quý, lão quản gia đưa mười bộ đồ dành cho a hoàn tiền sảnh tới. Mấy đầu bếp của thiện phòng tiền viện được cử đến để nghe theo sự sắp xếp của Thanh Thu. Khung cảnh náo nhiệt này trước kia không phải không có, chỉ là Thanh Thu nhìn thấy nhiều người thường chóng mặt, bảo thím béo chọn mấy a hoàn vừa mắt của thiện phòng ra tiền sảnh, phân công các món nóng nguội rán xào cho mấy đầu bếp xong, cả buổi chiều trôi qua