pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341970

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1970 lượt.

Ai ngờ sau khi Ninh Tư Bình ho xong, lại quay sang an ủi nàng: “Không sao, sắp tới rồi”.
Y định đưa nàng đi đâu? Lẽ nào thế tử cũng ở ngoài thành? Nàng không thể nói cũng không thể cử động, chỉ biết cười khổ. Một nữ tử yếu ớt như Thanh Thu, dù Ninh Tư Bình không dùng thủ đoạn ấy, nàng cũng không chạy nổi, hà tất phải phiền phức thế này? Vừa nghĩ đến đây, cơ thể đột nhiên được thả lỏng, cảm giác cứng đờ và bó buộc như biến mất, Ninh Tư Bình thu tay về: “Ta giải huyệt cho nàng rồi, đến đây không cần phải làm vậy nữa”.
Thanh Thu cử động cơ thể, ngồi đối diện với Ninh Tư Bình.
“Chúng ta đi đâu?”
“Xem ra đúng là nàng không biết Vệ Minh ở đâu”. Y lắc đầu, thở dài: “Nơi mà chúng ta đến là Đông Hoàng Lâm, đó chính là nơi ‘điện tiền hoan, quân thần lạc’. Hôm qua là tiết Thiên Thu[1'>, hoàng thượng của các nàng, cũng chính là Nam đế, ông ta cho rằng tổ chức yến tiệc vui vầy với đại thần quý tộc trong cung thì không đủ tận hứng, bèn khởi giá tới Đông Hoàng Lân, muốn đi săn. Vệ Minh giờ được coi là cận thần của Nam Đế, sao có thể thiếu được”.
Thì ra đã đến tết Thiên Thu, ngày này năm ngoái, quận vương cùng quận vương phi vào cung chúc thọ hoàng thượng, thiện phòng được nghỉ một ngày, Thiên Thu lại quên mất chuyện này. Nghe Ninh Tư Bình gọi hai từ “Nam đế”, nàng cau mày, trước kia y cũng là con dân của Nam Vu, giờ đã hoàn toàn thay đổi, đến hai từ “hoàng thượng” cũng không chịu gọi nữa.
[1'> Ngày sinh thần của hoàng đế
Đông Hoàng Lân là khu rừng của hoàng thất, người bình thường không được vào, thế tử chỉ là đi theo hoàng thượng ra ngoài không về mà thôi, chẳng có gì không phải cả, Ninh Tư Bình đưa nàng tới đây là có ý gì? Dù thế tử không nói với nàng cũng là chuyện bình thường, nhất cử nhất động của Vệ Minh quả thực không cần phải báo cáo với nàng, chỉ là Thanh Thu cảm thấy không vui, giống như bị lạnh nhạt một chút mà thôi.
Nàng nghĩ một lúc rồi hỏi: “Việc này không liên quan gì tới ta, thế tử hộ giá ra ngoài, có gì không thỏa đáng?”.
Ninh Tư Bình lại không trả lời, y nhớ về những ký ức xa xăm sâu kín trong lòng, nói: “Nàng còn nhớ có một năm, cũng trời đông giá rét như thế này, cũng là ngày Nam Đế đến Đông Hoàng Lâm đi săn. Khi đội ngũ đó rầm rộ đi qua phố, long trọng náo nhiệt, hôm ấy ta đã nói rằng sẽ có ngày ta đưa nàng đi không?”.
“Thật ư?” Nàng đã từng muốn đến Đông Hoàng Lâm sao? Có thể đã từng, nhưng đêm nay là y tự ý đưa nàng đến đây, bỗng nhiên trong lòng Thanh Thu trỗi dậy một cảm giác lo lắng, không biết chuyện gì đang đợi mình. Nàng có phần căng thẳng, gì mà Đông Hoàng Lâm, gì mà Bắc Vu, đều là tên địa danh, Bắc Vu xa tít tận chân trời, nàng chưa bao giờ nghĩ rằng Bình ca ca lớn lên cạnh nàng lại đi tới đó và không bao giờ về nữa. Cũng có thể Đông Hoàng Lâm giống Bắc Vu, sẽ khiến cho những suy nghĩ mà nàng vốn không có chút tin tưởng nào kia hoàn toàn tắt lịm.
Khi Thanh Thu nghĩ chiếc xe ngựa này sẽ đi mãi không bao giờ dừng lại, thì nó dừng thật. Nàng kéo chiếc áo lông quấn quanh người rồi theo Ninh Tư Bình xuống xe, đây là một khu rừng, trong đêm tối mặc dù không nhìn rõ, nhưng những thân cây to lớn kia nhắc nhở nàng rằng, đây chính là Đông Hoàng Lâm.
Phu xe không nói câu nào, thổi tắt ngọn đèn trong xe, mọi thứ dường như bị bóng tối nuốt gọn, đến những con ngựa cũng biết nghe lời mà đứng yên bất động. Rõ ràng chiếc xe này sẽ đợi ở đây, đợi đón họ về, Thanh Thu rùng mình, mặc dù đến đây không phải là ý của nàng, những đã đến rồi thì phải chấp nhận tôi, nàng có thể đòi về sao?
Hoàng đế ra ngoài đi săn đương nhiên không giống người bình thường, dù quyết định có vội vàng thì khí thế cũng rất lớn. Ngự lâm quân vây vòng trong vòng ngoài, lều trại dựng san sát nhau quanh phía tây bìa rừng, nhiều tới mức không đếm xuể, căn lều nằm ở chính giữa là lều của hoàng đế. Hôm nay là ngày thứ hai hoàng đế xuất hành, ban ngày thu hoạch kha khá, có lẽ buổi tối sẽ mở yến tiệc để vui vầy cùng thần tử, quần thần cùng say.
Thanh Thu theo Ninh Tư Bình đến bên vòng ngoài cùng của doanh trại, tiệc rượu mới tàn, gió lạnh rít từng hồi thổi qua các tán cây, tiếng cành khô gãy khiến nàng suýt chút nữa đứng không vững. Thanh Thu từ chối để Ninh Tư Bình đỡ, nàng nấp sau một thân cây lớn định thần lại, rồi nhìn từng căn lều vẫn sáng đèn xa xa kia, trong lòng thầm đoán xem lều nào mới là lều của thế tử. Nàng tiến về phía trước, thấp thoáng thấy bóng đá lính tuần tra, áo giáo sáng loáng, đao kiếm lạnh lùng.
Ninh Tư Bình cũng nhìn phía lều ở chính giữa, ánh mắt thâm trầm bỗng hiện lên một tia sáng, với công lực của y, hoàn toàn có thể xâm nhập vào căn lều đó, giết chết tên hoàng đế Nam quốc kia. Như thế Nam quốc chắc chắn sẽ đại loạn… nhưng, chỉ là nghĩ thôi, trước mắt Thiên phủ phải án binh dưỡng sức, nội bộ Bắc Vu còn đang loạn, y chỉ có thể nói thời cơ chưa tới.
Có lẽ ánh sáng trong mắt y quá rõ, đến Thanh Thu cũng nhận ra sự bất an đấy. Với một nữ tử chưa từng gặp mặt hoàng đế như Thanh Thu, thì thân thủ của Ninh Tư Bình trong mắt nàng vô cùng cao siêu, hơn nữa càng ngày càng thần bí. Trư