Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341971

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1971 lượt.

ng cũng có ngày, thế tử ra ngoài từ sáng sớm, cả đêm không về.
Thanh Thu đã sớm quen với việc đi ngủ sớm, đợi nửa đêm hắn về rồi trằn trọc một lúc lâu mới ngủ tiếp được, giờ không có ai quấy nhiễu, nàng ngủ một mạch tới gần sáng rồi không sao ngủ tiếp được. Bên cạnh không có ai, cũng không biết giờ là canh mấy, thế tử còn về nữa không? Nhất thời Thanh Thu cảm thấy hoang mang, giấc ngủ của nàng thì ra lại ngắn như thế, nàng nằm trên giường đợi đến khi trời hửng sáng, mới biết một đêm đã trôi qua.
Nàng ngồi dậy ôm chăn không biết nên làm gì, chính nàng khuyên Vệ Minh không cần phải về, nàng cũng cảm thấy hắn không về quấy rầy mọi người là việc tốt, đến đêm nay khi hắn không về, lòng nàng lại bất an. Chẳng qua thế tử về phủ quận vương, đấy cũng là nhà hắn, nàng không cần phải lo lắng, nghĩ thế Thanh Thu lại nằm xuống.
Nhưng cuối cùng nàng vẫn không ngủ lại được nữa, nằm trên giường trằn trọc, mãi mới đợi được tới khi trời sáng. Tiểu nha đầu vào hầu nàng rửa mặt, không thấy thế tử, cảm thấy rất lạ, nhưng chẳng dám nhiều lời. Cho đến khi Tử Liên và đám đại a hoàn lớn, bàn tán cả nửa ngày về việc đêm qua thế tử không về, họ suy đoán liệu có phải thế tử đã có niềm vui mới, liệu có phải Thanh Thu thất sủng rồi không.
Thanh Thu vẫn dùng cơm, chơi đàn, đọc sách, như bình thường, ghi lại cách làm những món ăn độc đáo mà mình có thể nghĩ ra. Đây là việc mà mấy ngày gần đây nàng thường làm, ghi chép, có lợi cho việc tĩnh tâm. Có thể chỉ một giây sau đó thế tử sẽ vén rèm bước vào, cười hỏi nàng rằng hôm nay có nghĩ ra món ăn nào không, sau đó nói tối qua có việc nên không về kịp.
Ừm, nhất định là như thế, nàng đã ngủ, thế tử vì quan tâm không muốn nàng bị người khác làm phiền nên mới không cho người truyền tin về. Đợi khi nào Vệ Minh về sẽ hỏi nàng có nhớ hắn không, Thanh Thu cũng sẽ thật thà trả lời: “Được ngủ thẳng một giấc tới sáng quả nhiên rất tuyệt”.
Nàng lặng lẽ tìm việc để giết thời gian, cho tới tận tối thế tử cũng chưa về.
Đêm đã khuya, Thanh Thu giữ lại một cây nến, ngẩn ngơ ngồi nhìn sáp nến chảy càng lúc càng nhiều, đốm lửa bập bùng cuối cùng cũng tắt dần tắt dần. Không ai nói cho nàng biết tại sao thế tử không về, cho dù hắn định ở lại ăn Tết ở quận vương phủ, thì cũng nên báo với nàng một tiếng chứ! Thanh Thu cắn môi ngồi trong bóng tối, bất động giống một pho tượng.
Nàng phải đi hỏi ai đây? Hồng Ngọc ư? Hôm nay Hồng Ngọc cũng có đến nhưng không nói với nàng câu nào, chỉ trách mắng bọn Tử Liên, đám người hầu nhân lúc chủ nhân vắng nhà, lại căng dây thừng trước cửa Giám Thiên các, chơi nhảy dây, rất vui. Điều này cũng khó trách, dù sao họ cũng chỉ là những nha đầu mười lăm mười sáu tuổi.
Có điều nhìn bộ dạng của họ, cũng biết thế tử sẽ không về ngay. Đến a hoàn cũng biết thế tử đi đâu, chỉ mình nàng không biết. Thanh Thu đột nhiên nhận ra bản thân thậm chí còn không bằng cả một a hoàn. Nàng không thể đi hỏi Hồng Ngọc, cũng không thể tìm Thanh Thư, lẽ nào tới phủ quận vương tìm ư?
Trướng buông giường lạnh, ôm áo không thể ngủ.
Hai câu thơ chua xót ấy vừa thoáng xuất hiện trong đầu Thanh Thu, nàng cảm thấy thật vô lý, ống sưởi dưới đất của Giám Thiên các lúc nào cũng hoạt động, trong phòng ấm áp như không khí mùa xuân, lấy đâu ra chút hơi lạnh. Nhất định là do trái tim nàng lạnh, thế tử bỏ mặc người trong phòng này một ngày một đêm, bảo nàng sao ngủ yên đây.
Lúc này mới là giờ Tuất ba khắc, Tử Liên và đám a hoàn đã ngủ từ lâu, xem ra tối nay thế tử không về. Trước kia vào giờ này, nàng chuẩn bị đốt thêm một lư hương nữa, cầm sách đọc, còn bây giờ nàng dùng tâm sự chất ngất trong lòng để giày vò bản thân, có phải vì nàng quá để ý? Những ngày sau còn dài, mới chỉ một ngày một đêm mà nàng đã không chịu đựng nổi, thì tương lai ân ái sớm đoạn, nàng sẽ có bao nhiêu trống trải? Nghĩ tới đây, Thanh Thu bất giác ngửa cổ cười khẽ một tiếng.
Trong bóng tối đột nhiên có người như hồn ma hỏi nàng: “Nàng cười gì thế?”.
Thanh Thu thất kinh, nhảy dựng lên hỗn loạn túm lấy một đồ vật chắc chắn trước người, còn chưa đợi nàng hét, thì ngọn nến đã tắt trong phòng đột nhiên được thắp sáng. Một người đứng cạnh giá nến, áo lông trắng như tuyết, đôi mắt thâm trầm, chính là Ninh Tư Bình xuất quỷ nhập thần.






Lòng Vua Lòng Ta
Khi Thanh Thu đã nhìn rõ người đó là ai, trái tim đang đập thình thịch của Thanh Thu mới từ từ bình tĩnh trở lại. Nàng cảm thấy rất phiền não khi phải đối mặt với sự xuất hiện bất ngờ của người đã từng là vị hôn phu của mình này, không hiểu sao y có thể lặng lẽ lẻn được vào phòng nàng.
Thanh Thu nhìn lại thứ đồ mình vớ vội trong tay, thì ra là một góc rèm gấm. Nàng buông bàn tay đang nắm chặt đó của mình ra, nhớ tới người bị mất tích lần trước, bất giác Thanh Thu chau mày: “Xem ra trong mắt Ninh tông chủ, phủ thế tử là chốn không người, cứ thêm bao nhiêu người canh giữ nữa cũng chỉ mất mạng oan”. 
Ninh Tư Bình mỉm cười, nếu đúng là thế thật, thì Vệ Minh kia sớm đã chết không biết bao lần r


Polaroid