Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341972

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1972 lượt.

ồi. Sau trận chiến ở núi Vọng Xuyên, từ trên xuống dưới khắp đất Bắc Vu, bất luận là phe chủ chiến hay phe chủ hòa, cả hai bên đều hành động rất nhanh, sai người đi ám sát tên sát thần đó, ai ngờ thế tử bên ngoài nhìn thì nho nhã lịch sự, kỳ thực lại rất khó đối phó. Chính vì Ninh Tư Bình biết chắc chắn tối nay Vệ Minh không ở trong phủ, đám tùy tùng theo sát hắn cũng đi quá nửa, nên mới tới đây gặp Thanh Thu.
Trong phòng vô cùng yên tĩnh, Thanh Thu im lặng không biết phải nói gì, y đến quá đột ngột lạ không nói không rằng, chỉ từ tốn quan sát xung quanh. Đây là phòng ngủ chính trong Giám Thiên các, không giống với căn phòng trước kia nàng ở. Rõ ràng nàng là người của thế tử, hơn nữa hai người họ lại đứng ở cái nơi đầy khó xử này, dù Ninh Tư Bình có muốn “bù đắp” cho nàng – vị hôn thê đã bị y bỏ rơi nhiều năm qua, cũng muộn mất rồi.
Tại sao không đi chứ? Nàng ở lại cũng chỉ để chờ một kết quả không thể xảy ra mà thôi.
Thanh Thu hoàn toàn không tin việc thế tử nói muốn lấy nàng làm vợ, mỗi ngày trôi qua, nàng thật sự sỡ hãi đến cuối cùng mọi chuyện chỉ là giấc mơ, hoặc nàng đã nhìn thấy trước kết cục sau khi tỉnh mộng. Có điều giờ bỏ đi, nàng cũng không muốn đi tới Bắc Vu.
Sau một hồi trầm mặc, cuối cùng nàng đáp: “Ý tốt của Ninh tông chủ, ta xin nhận”.
Những lời đồn đại gần đây trong thành Ninh Tư Bình cũng có nghe, y chưa từng nghĩ Vệ Minh có thể lấy Thanh Thu, lẽ nào nàng không hiểu điều này ư? Đấy chẳng qua chỉ là thủ đoạn của đám công tử quý tộc dùng đối phó với nữ tử, đầu tiên cho họ hy vọng, sau đó bội tình bạc nghĩa.
Ninh Tư Bình không thể để Thanh Thu bị tổn thương thêm nữa, nếu nàng không chịu Bắc tiến, cố chấp ở lại bên Vệ Minh, thì hãy để nàng được nhìn rõ chân tướng sự việc.
“Thu Thu, nàng thật sự tin thế tử ư? Mặc dù ta phụ bạc nàng trước, nhưng hắn cũng chẳng phải kẻ tử tế gì. Tạm thời không nói tới việc hắn muốn lấy nàng là giả hay thật, nàng hãy tự hỏi lòng xem quận vương phi có thể đồng ý với hôn sự này không thôi?”
Tại sao lại không thể? Chỉ bởi vì nàng không có một gia thế lẫy lừng, không phải gia nhân tuyệt sắc hay sao? Thanh Thu đột nhiên cảm thấy phẫn nộ trước sự bất công trên thế gian này, khuôn mặt vì thế cũng trở nên trắng bệch, có điều sao nàng phải giải thích việc mình đi hay ở với Ninh Tư Bình? Điều này chẳng cần thiết.
Thanh Thu hít một hơi thật sau, đáp “Hà tất ngài phải gọi thân thiết như thế nữa, Ninh tông chủ có lẽ cũng không dồn ép người khác tới đường cùng. Ta và ngài giờ là hai người xa lạ, thật đấy, sau này ngài đừng đến nữa”.
Ninh Tư Bình nhìn Thanh Thu, ánh mắt vừa đau đớn vừa bất lực: “Ta không ép nàng, chỉ có một điều, nếu Vệ Minh thật sự là người xứng đáng để nàng gửi gắm cuộc đời, thì lúc này hắn đang ở đâu? Tại sao nàng lại cô độc ở đây một mình?”.
“Việc đó không cần ngài lo”.
Ninh Tư Bình im lặng cúi đầu, một lúc lâu sau mới đưa ra quyết định, y ngẩng lên nói: “Tối nay ta tới đây, là muốn đưa nàng đến một nơi”.
Nói xong, Ninh Tư Bình không đợi Thanh Thu đồng ý, ra tay nhanh như một cơn gió, điểm huyệt người nàng. Thanh Thu cảm thấy toàn thân cứng đờ, không thể cử động, nàng kinh ngạc trừng mắt nhìn y, muốn mở miệng nói gì đó xong không sao thốt ra được, lẽ nào y muốn ép nàng, ép nàng đi theo?
Ninh Tư Bình khẽ áp tay lên mặt nàng, thương xót nói: “Đừng sợ, đừng sợ, ta chỉ muốn đưa nàng đi xem người đó đang ở đâu, đang làm gì. Đây chẳng phải là những điều nàng băn khoăn suy nghĩ khi ngồi một mình trong phòng hay sao?”.
Nói rồi Ninh Tư Bình cởi chiếc áo choàng lông màu trắng trên người ra, quấn chặt Thanh Thu, ôm eo nàng, phóng qua cửa sổ.
Mặc dù còn phải ôm theo một người nữa nhưng động tác của Ninh Tư Bình rất nhẹ nhàng, y mang theo Thanh Thu vượt qua từng nóc nhà, tan vào màn đêm tăm tối. Trong mắt Thanh Thu, tất cả trở nên vô cùng thần kỳ, gió lạnh lướt qua khiến mắt nàng cay xè phải nhắm chặt lại.
Những tòa nhà cao vút hằng ngày giờ nằm dưới chân nàng, trên nóc một vài ngôi nhà còn vương từng mảng tuyết chưa kịp tan hết, chẳng bao lâu bị bỏ lại phía sau. Đêm lạnh thế này, không ai đi du ngoạn khắp thành Việt Đô giống như nàng, chỉ có vài ngôi sao sáng lấp lánh trên nền trời đen, khiến Thanh Thu nhớ ra hôm nay đã là Hai mươi mốt tháng Chạp, đừng nói trăng tròn, đến trăng khuyết cũng không có.
Áo lông có ấm tới đâu cũng vẫn bị gió lọt vào, khi Ninh Tư Bình dừng lại, môi Thanh Thu đã trắng trợt. Thời gian nàng “bay” cùng y không ngắn, nàng thấy mình đã ở ngoài thành, thì ra y đi đi về bằng cách này, đám thủ vệ trong phủ thế tử chắc chắn không xứng là đối thủ của Ninh Tư Bình. Giờ Thanh Thu chẳng còn sức để đứng vững nữa, người nàng mềm nhũn dựa vào lòng y.
Chỉ đứng khoảng một lúc, một chiếc xe ngựa lao tới, Thanh Thu được đỡ lên xe, dựa vào gối mềm, Ninh Tư Bình vào theo ngồi cạnh nàng, vừa đóng cửa đã bắt đầu ho sù sụ. Trong xe chỉ có một ngòn đèn gió leo lét, nàng thấy sắc mặt Ninh Tư Bình đã đỏ rần lên vì ho.
Không biết y bị bệnh gì, Thanh Thu nhìn rồi lại nhìn, trong ánh mắt có phần không đành lòng.


Polaroid