Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341973
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1973 lượt.
hừa tướng, cho dù hôn sự này bà rất hài lòng, nhưng bà vẫn cảm thấy tức giận trước sự cả gan đó của Huống Linh Ngọc.
Vì vậy, sau khi cùng phủ thừa tướng quyết định ngày hôn sự xong chưa bao lâu, Huống Linh Ngọc bị quận vương phi triệu về. Trong mắt bà phàm những người tiếp xúc gần gũi với Thanh Thu đều chẳng ra gì. Nhất định là Thanh Thu bày mưu, làm hỏng kế hoạch tốt đẹp muốn thân càng thêm thân của bà.
Vốn quận vương phi cũng định gọi cả con trai về phủ quận vương, tránh xa Thanh Thu một chút, tách họ ra một thời gian xem sự việc có cơ hội xoay chuyển hay không.
Tết sắp đến, theo lý mà nói Vệ Minh chuyển về phủ quận vương ở một thời gian cũng là chuyện bình thường, gia đình đoàn tụ, cùng hưởng niềm vui. Không biết hắn nghĩ thế nào mà lại không về theo lời bà, khiến quận vương phi ngày nào cũng sai người sang mời từ sáng sớm, hắn sẽ về nán lại ở đó buổi sáng, nhưng dù muộn thế nào, Vệ Minh vẫn quay lại phủ thế tử.
Trong số người được quận vương phi sai sang phủ thế tử, cũng có mấy lần là Vệ quản gia đích thân tới. Ông không yên tâm về Thanh Thu, nhưng gặp nàng rồi cũng chẳng nói gì, chỉ trách mắng nàng mấy câu thay vợ, dặn nàng đến Tết phải về nhà.
Huống Linh Ngọc vừa đi, người duy nhất Thanh Thu có thể trò chuyện cũng chẳng còn nữa, ban ngày Vệ Minh không ở trong phủ, ngày nào nàng cũng ở lỳ trong phòng không đi đâu. Không phải nàng định trở thành một nữ tử oán giận, mặc dù nàng cảm thấy mình có quyền được hờn trách, chỉ vì nàng thực sự chẳng nghĩ ra việc gì để làm. Chỉ cần rời khỏi phòng nửa bước, là sẽ có mấy người theo sau ngay, Thanh Thu làm gì cũng không được tự do.
Đôi khi nàng cũng thấy vất vả thay cho thế tử, nên thật lòng khuyên hắn, nếu muộn quá không cần phải về nữa. Nàng đúng là nghĩ như thế, đêm đông giá lạnh đang ngủ say lại bị Vệ Minh đánh thức, hắn sợ mang theo khí lạnh vào phòng, còn đứng ở gian ngoài một lúc lâu mới vào trong.
Đến khi Thanh Thu biết việc này, nàng không sao chịu được, chỉ cần nghe thấy có động tĩnh là chủ động ngồi dậy đón hắn. Chẳng phải nàng tốt bụng gì, mà là không muốn bị người khác lườm nguýt.
Người lườm nàng đó không phải ai khác ngoài mấy đại a hoàn như Tử Liên, thời gian đầu khi quận vương phi đích thân chọn mấy nô tỳ cho phủ thế tử, đều là chuẩn bị để đợi sủng. Từ sau khi Thanh Thu chuyển về đây, phải hầu hạ nàng thì thôi không nói làm gì, nhưng giấc mộng được thế tử đoái hoài đến cũng trở nên xa vời, thất vọng rồi sinh ra bất mãn.
Nếu lần này thế tử về phủ quận vương sống, họ có thể được theo về bên đó hầu hạ hắn, nhưng tối nào thế tử cũng hồi phủ rất muộn. Họ phải thức nhiều đêm chờ hắn về hầu hạ, sự giày vò ấy thật khiến người ta không sao chịu đựng nổi, cho nên đều âm thầm bất mãn với Thanh Thu.
Vệ Minh lại hiểu sai thành ý của nàng, cảm giác áy náy vì bản thân thiếu nợ nàng quá nhiều, nghĩ ngợi thế nào ôm chặt Thanh Thu vào lòng cười trêu: “Thế sao được, nếu hằng đêm không có nàng nằm cạnh, ta lại chẳng thể ngủ ngon”.
Thanh Thu cười gượng một cái, chỉ thấy có chút bối rối. Trong lòng nàng luôn có một cảm giác nuối tiếc, đấy là không thể xuất giá khi đến tuổi cập kê. Bao nhiêu nữ tử đều tuân theo quy tắc, đến tuổi xuất giá thì xuất giá, tại sao nàng không phải là một người trong số bọn họ?
Giờ còn chưa được gả đi mà thân thể đã thuộc về thế tử, những tiếp xúc thân mật về da thịt khiến trái tim cơ thể nàng dần dần phụ thuộc vào hắn, đồng thời sự hổ thẹn trong lòng cũng khiến Thanh Thu cảm thấy vô cùng bất an.
Nàng vĩnh viễn không thể giống như tiểu thư họ Khang, đợi lệnh của cha mẹ chờ người mai mối, quang minh chính đại gả cho thế tử. Vào đêm tân hôn trao tấm thân trong trắng của mình cho phu quân, còn nàng giống như một nữ tử tùy tiện dễ dãi, bị người ta xì xào bàn tán, bị người ta xem thường.
Trước câu nói đùa của thế tử, nàng chỉ còn biết câm lặng.
Vệ Minh lại thở dài, hắn có cảm giác quan hệ của họ bây giờ khi nói chuyện càng lúc càng phải rón rén thận trọng, chỉ cần sơ suất cũng tạo thành hiểu lầm. Nghĩ một lúc lâu hắn mới nói: “Yên tâm, sau Tết một thời gian ngắn, sẽ tổ chức hôn sự của chúng ta”.
Đến bước này rồi, Thanh Thu cũng chẳng biết phải nói gì, dường như nàng đang toàn tâm toàn ý đợi thế tử thực hiện lời hứa thành thân với mình. Nếu không như vậy thì không được tính đã tu thành chính quả. Đương nhiên, sự chân thành của Vệ Minh là thật, một nam nhân như hắn nói được là làm được, tự có những điểm khiến người khác phải tin phải phục.
Hắn nói sẽ đối xử tốt với nàng càng khiến bản thân cảm thấy rõ ràng, đời này sẽ không còn người nào khác đối xử với mình như thế nữa. Chỉ có điều, mỗi lần ở một mình, Thanh Thu lại suy nghĩ lung tung, cảm thấy bản thân không nên, không xứng có được những thứ đó.
Ngày Tết đến gần, ai ai cũng vui mừng hoan hỷ, chuẩn bị đón người mới đến, còn nàng càng ngày càng ủ rũ âu sầu. Trong lòng nóng như có lửa đốt, Thanh Thu không thích ban ngày, chỉ mong ban đêm có thể dài hơn một chút, dường như nơi mà Vệ Minh đến không phải phủ quận vương, mà là một nơi nào khác.
Cuối cù