Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341948
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1948 lượt.
của ta là trong viện nhà ta rất yên tĩnh”.
Thanh Thu nhận lấy cây đàn, nhìn xung quanh, đi đến bên gốc cây gần bờ sông ngồi xuống xếp bằng chân, đặt cây đàn lên đầu gối rồi nói: “Ở đây là được rồi, chơi đàn xong ta còn phải về nhà nữa”.
Biết rõ giờ không phải lúc, nàng nhẽ ra nên quay về nhà, nhưng vừa chạm vào cây đàn, Thanh Thu liền quên mất mình đang ở đâu. Sau khi thử âm nàng liền tấu khúc Lưu Thủy Ngâm,từ đoạn Lưu Thủy thứ tám trở đi. Ý tứ trong khúc này rất rõ ràng, tin rằng sau khúc nhạc này, Hồng Bắc Hiền không còn dùng tiếng đàn để giày vò nàng nữa. Thanh Thu cũng không phải ngày ngày ở lì trong phòng nghe tiếng lừa kêu.
Giờ đã nửa đêm, không gian yên tĩnh, hòa vào dòng chảy nhẹ nhàng của sông là những âm thanh ngân nga, du dương vui tai, khiến Hồng Bắc Hiền nghe mà như si như ngốc. Mặc dù cầm nghệ của y không cao nhưng không phải người không biết thưởng thức, khả năng của Thanh Thu y sao có thể bì kịp, điều đáng tiếc duy nhất ở đây chính là âm thanh của cây đàn này hơi kém.
Lúc này ánh trăng chiếu xuống một màu trắng bạc, Thanh Thu mặc dù áo vải váy thô ngồi dưới tán cây nhưng vẫn không thể che giấu được khí chất thanh cao của mình. Trong lòng Hồng Bắc Hiền vô thức cảm thấy có chút hổ thẹn, y vốn định mượn tiếng đàn để sau này có cớ qua lại với nàng, ngẫm ra thấy mới mình thật mơ mộng hão huyền, nên bái nàng làm sư phụ thì đúng hơn.
Khúc nhạc kết thúc, Thanh Thu cũng đỡ cơn nghiền, nàng sớm đã quên mục đích ban đầu định khiến Hồng Bắc Hiền biết khó mà rút lui, liền chân thành cảm ơn y: “Khúc đàn tấu đêm nay quả đã tận hứng, phải đa tạ Hồng tiên sinh đã cho mượn đàn, khuya rồi, về nghỉ đi thôi”.
Nàng không để ý tới sắc mặt của Hồng Bắc Hiền, vẻ mặt lưỡng lự lưu luyến sờ cây đàn, nàng đứng dậy trả đàn cho y, mang tâm trạng vô cùng vui vẻ bước về nhà, trong lòng thầm nghĩ nhất định sẽ tiết kiệm đủ tiền để mua một cây đàn về chơi mới được.
Cùng trong buổi tối ngày hôm ấy, phủ thế tử để đèn sáng thâu đêm. Sau khi Hồng Ngọc và Thanh Thư bị đuổi về quận vương phủ, việc trong phủ không ai chăm lo, thế tử lại thường xuyên ở bên ngoài, đến Tết cũng không về. Quận vương phi hết cách, đành sai Vệ quản gia đến chăm lo phủ thế tử, và ở lại luôn bên đó.
Vệ quản gia là ai chứ, đó là người họ hàng từng yêu thương Thanh Thu cô nương nhất. Quản gia Thanh Thư và Hồng Ngọc đều vì đắc tội với nàng mà bị đuổi đi, vì vậy Vệ quản gia nói gì, mọi người đều nghe theo răm rắp, không kẻ nào dám chống đối. Sau đó vì quận vương phi lâm bệnh nên thế tử mới hồi kinh, nhìn thấy Vệ quản gia, cũng không phản ứng gì. Thế là từ đó công việc trong phủ thế tử chính thức được giao lại cho Vệ quản gia chăm lo. Sáng sớm hôm sau thế tử lại lên đường sớm,Vệ quản gia mới nói một câu, toàn bộ mọi người trong phủ đều thức đêm chuẩn bị hành lý cho thế tử.
Quận vương phi đổ bệnh vào tháng Giêng, trước kia khi Thanh Thu chưa đi thì bà giả bệnh, không ngờ lần này lại bệnh thật. Lần đầu đổ bệnh là sau khi Huống Linh Ngọc xuất giá, chỉ vì một câu nịnh hót thờ ơ của nhị phu nhân: “Hôn sự của Linh Ngọc tiểu thư đã tổ chức xong rồi, sẽ đến lượt thế tử, vương phi thật vất vả”.
Chỉ một câu nói khiến quận vương phi còn chưa kịp được “vất vả” đã ngất xỉu, khi mời đại phu tới khám bệnh, đúng là có bệnh thật, đau ngực đau đầu nên ngất, phải tĩnh dưỡng một thời gian dài. Nhị phu nhân vì chuyện đó mà bị cấm túc, chính thức bị quận vương lạnh nhạt.
Vệ Minh được hoàng thượng sủng ái, nên người đã sai thái y đứng đầu Thái y viện tới phủ quận vương, để chăm lo cho bệnh tình của vương phi. Hắn cũng bị triệu về kinh, từ sau hôm vội vội vàng vàng tới Vân Châu xong cũng không về ăn Tết, quay về thăm mẫu thân bị ốm cũng chẳng ở nhà được bao ngày, nói trong triều có việc, phải đi tuần tra khắp nơi, suốt ba tháng đầu hầu như không về qua nhà.
Vệ Minh mang ý chỉ của hoàng thượng bên mình nên quận vương và quận vương phi không dám nói gì. Nghe nói hiện tại việc của hắn cũng sắp hoàn thành, nhưng Vệ Minh vẫn không chịu ở lại kinh thành, cố chấp muốn tới Vân Châu, bởi vì Thanh Thu đã mất tích ở chính nơi đấy.
Khi Hiền Bình quận vương và quận vương phi nhận được thư do Vệ quản gia gửi về, họ đang ngủ, biết tin con trai chuẩn bị hành lý suốt đêm sắp lên đường, vội vàng đến thẳng phủ thế tử. Ngồi trên xe ngựa, ngực quận vương phi đau nhói, lo lắng đến mức rớt nước mắt: “Vương gia, người nói xem Minh nhi phải làm thế nào?”.
Quận vương trong lòng thầm nghĩ, đây chẳng phải thằng con trai do bà nuôi dạy hay sao, sao lại hỏi ta phải làm thế nào? Nhìn vương phi khổ sở, ông chỉ còn biết an ủi: “Minh nhi lớn rồi, đương nhiên phải biết làm thế nào, có những việc nếu nó đã quyết, nàng hà tất phải làm trái ý? Cứ lấy, haizz, việc của Thanh Thu ra làm ví dụ, nàng chê cô ta nhưng Minh nhi lại thích, cùng lắm thì nàng ghét bỏ cô ta, hà tất phải ép cô ta bỏ đi?”.
“Thiếp đâu ngờ cô ta mới chịu chút ấm ức đã bỏ đi chứ?” Quận vương phi oan uổng muốn chết, bà còn chưa kịp lên mặt với nữ tử đó, nhưng con trai rõ ràng đã đổ hết trách nhiệm lên đầu bà. Ai