Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341927
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1927 lượt.
o người tới tìm Thụy Liêm, hỏi ông ta có đồng ý đi Việt Đô cùng không, nếu đồng ý thì thu xếp xong việc ở tiệm vải rồi lên đường luôn.
Thế tử khởi hành, phải mất một ngày mới sắp xếp xong hành lý và người, Thanh Thu chỉ hận không thể đi ngay, Vệ Minh lại chẳng vội, hơn nữa chỉ mất ba ngày đi đường, muộn một ngày cũng không sao. Hắn có dự cảm, Thiên phủ không thể không có động tĩnh gì sau khi đã bỏ ra bao nhiêu công sức như vậy được. Quả nhiên, chưa tới giờ Ngọ, một bức thư được đưa đến Ngọc Lâm uyển, chỉ có một câu: “Dốc Thập Lý, đưa Thanh Thu đến”.
Vệ Minh ném bức thư sang một bên, hắn muốn xem phản ứng của Thiên phủ, không ngờ Ninh Tư Bình vẫn chưa chịu buông tay.
Tống Củng cũng nghi ngờ: “Người của Thiên phủ phải chăng đầu óc có vấn đề? Họ không nhân cơ hội này ép huynh làm những việc có lợi cho mình, mà lại đòi nữ tử của huynh, lẽ nào Thanh Thu còn quan trọng hơn cơ nghiệp của họ ư?”.
Trong lòng Tống Củng bỗng dấy lên nghi ngờ, Thanh Thu và Bạch Lộ kia rõ ràng là quen biết nhau. Tại sao họ lại quen nhau, Thanh Thu chẳng qua chỉ là một nữ tử bình thường, sao có thể liên quan tới người của Thiên phủ? Nhưng Vệ Minh không định nói nhiều về chuyện này, nên Tống Củng đành bỏ qua.
Trước mắt hồi kinh mới là việc quan trọng, Vệ Minh cho người đưa bản tấu vào cung, những ngày ở Vân Châu cứ cách vài ngày hắn lại báo cáo tình hình của mình ở bên ngoài cho hoàng thượng. Nếu không hoàng thượng đâu cho phép hắn ở Vân Châu lâu như thế. Biến cố của Bắc Vu đối với Nam Vu chỉ có lợi mà không có hại, mất Thiên phủ, Bắc Vu vốn đã bị tổn hại nguyên khí lại càng khó có khả năng hồi phục, vì vậy chuyện của Thiên phủ vẫn nên do hoàng thượng định đoạt.
Nhìn mây đen vần vũ trên trời, có lẽ sắp mưa to, Thanh Thu mặt mày âu sầu, ngồi trong xe buông rèm mà thở dài liên tục. Khi đi vẫn còn có nắng, ai ngờ mới chưa được bao lâu đã sắp mưa, nàng thật sự sợ cơn mưa sẽ làm lỡ hành trình, lại lỡ thời cơ giải độc cho thế tử thì nguy mất.
Vệ Minh nằm trong xe, nhìn bộ dạng lo lắng của Thanh Thu một cách đầy hưởng thụ, thỉnh thoảng lại đòi uống trà ăn điểm tâm. Chẳng còn cách nào, người trúng độc phải có bộ dạng của ngườỉ trúng độc. Thực ra sau khi uống thuốc giải, mọi đau đớn trên cơ thể vẫn chịu đựng được.
Nhưng nhìn nàng đứng ngồi không yên, hắn lại không kiên nhẫn nổi nữa: “Lo lắng cũng vô ích, lẽ nào nàng lo lắng thì trời sẽ không mưa? Nào, nằm xuống nghĩ một lát đi”.
“Ông trời ơi, xin ông đừng có mưa đấy…”
Nhưng ông trời cứ như cố tình chống đối nàng, nàng vừa nói xong, từng hạt mưa to như hạt ngô lộp bộp rơi xuống nóc xe, khiến đoàn xe phải dừng lại, nghe thấy tiếng binh sĩ bên ngoài hét gọi, đi vào mé rừng để tránh mưa.
Sau cơn mưa, không khí không còn oi bức như trước nửa, bên ngoài cửa sổ thỉnh thoảng lại có cơn gió nhẹ lướt qua, thổi tan mọi lo âu trên khuôn mặt Thanh Thu. Nàng đang định vén rèm cửa lên hóng gió, đột nhiên nghe thấy tiếng mưa rơi dồn dập, thậm chí thấp thoáng cả tiếng binh khí va vào nhau, đám ngựa kéo xe hí vang co rúm lại một chỗ, rõ ràng xảy ra biến cố.
Cũng may đại nhân Phạm Thủ Quân đã phái một đội quân đưa họ hồi kinh, những người này rất giỏi võ nghệ. Sự hỗn loạn ngắn ngủi kết thúc, tướng tiên phong hạ lệnh bày thế trận, dàn đoàn xe ngựa về phía bìa rừng, còn chính giữa để nghênh địch, thuộc hạ của Vệ Minh lại đứng bảo vệ trước mấy chiếc xe, ngăn không cho ai lao tới.
Người đến đều là cao thủ, có lẽ phải hàng trăm người, tàn sát tới tận gần chỗ xe ngựa của Vệ Minh, chỉ là bị thuộc hạ của hắn ngăn lại, tên bắn như mưa, ép từng đợt tiến công phải lùi xuống. Trận hỗn chiến này cùng với trận mưa to như trút nước, thỉnh thoảng lại có những tia chớp vạch trời đâm thẳng xuống, nước mưa làm mờ mắt người ta, hai bên chém giết vô cùng thảm khốc.
Tống Củng vốn cưỡi ngựa đi đầu, khi trời bắt đầu đổ mưa thì quay về xe mình, nhưng còn chưa ngồi yên trong xe đã bị tập kích. Càng nhìn Tống Củng càng kinh sợ, càng nhìn càng phẫn nộ, rốt cuộc là ai? Là ai lại dám phục kích họ giữa đường, tuyệt đối không thể là sơn tặc thổ phỉ, cả đoàn người ngựa đi rằm rộ như thế, chỉ có kẻ ngu mới chạy đến gây sự. Hơn nữa đám thích khách này tiến lùi rất ăn ý, chiêu nào chiêu nấy chí mạng, chắc chắn đã có chuẩn bị từ trước.
Đám người này đến nhanh mà đi cũng nhanh, ban đầu mưa mịt mù, phi tiêu sắc nhọn bay vù vù trong gió. Khi trận mưa có vẻ như sắp ngớt thì bọn chúng rút quân, tính thời gian chưa đến một tuần hương. Trận công kích đó thật khiến người ta khó hiểu, hai bên thương vong không nhiều, dường như đối phương không phải đến để chém giết mà chỉ là chào hỏi.
Đợi mọi việc bình thường trở lại, Vệ Minh hạ lệnh cắm trại tại chỗ, băng bó cho những binh sĩ bị thương hoặc an táng người đã chết. Tống Củng đi đến thương lượng với hắn xem có nên quay về Vân Châu không.
Mặc dù mới đi được nửa ngày đường, nhưng quay lại Vân Châu rồi thì sao? Không thể không lên đường hồi kinh được, lần này nhất định phải đi thẳng về Việt Đô.
Từ xa vọng lại tiếng vó ngựa, binh sĩ vừa ngồi nghỉ đã đồng loạt đứng