Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341925
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1925 lượt.
br>Bên ngoài hoảng loạn ra sao Thanh Thu không quan tâm, nàng ở bên cạnh Vệ Minh nửa bước cũng chẳng rời, thấy đại phu xem bệnh xong đưa ra kết luận, tim nàng cứ thế nặng trĩu. Cho đến nửa đêm, Vệ Minh không chịu được ngồi hẳn dậy, đuổi mọi người ra ngoài, quay đầu cười với Thanh Thu: “Phu nhân, nhớ khi còn ở trấn Vân Thủy nàng nói mình là một quả phụ, giờ thì sắp được toại nguyện rồi, phu quân của nàng không lâu nữa sẽ rời khỏi nhân thế”.
Đương nhiên là hắn chỉ muốn nói đùa, nhưng sắc mặt Thanh Thu trắng bệch, môi lẩm bẩm điều gì đó. Nàng đâu có ý nguyền rủa hắn, nhưng thế tử lại bị thương vì Ninh Tư Bình, mà Ninh Tư Bình là ai? Là vị hôn phu trước kia của nàng, mặc dù ân oán giữa thế tử và người của Thiên phủ chất cao như núi, nhưng trong số ân oán đó khó tránh khỏi có tư thù.
Nàng im lặng một lúc lâu, đột nhiên quyết định: “Thiếp đi tìm Bạch Lộ, đi gặp Ninh Tư Bình, dù sao thì thiếp cũng sẽ cầu xin y, mang theo thuốc giải về cho chàng!”.
Nếu nàng làm vậy Vệ Minh thà để độc dược phát tác mất mạng còn hơn, hắn bèn kéo Thanh Thu vào lòng: “Ta không chết được đâu!”.
“Nhưng thời hạn mà Bạch Lộ nói là bảy ngày, còn đám đại phu kia chẳng kẻ nào có khả năng chữa được cho chàng…”
“Đấy chỉ là những đại phu bình thường, sao có thể giải độc? Nàng yên tâm, độc trong thiên hạ này tất phải có thứ tương khắc, vừa hay ta biết có một thứ có thể giải được loại độc này.”
“Chàng nói là có thể giải được độc?”
Hắn trầm ngâm một lát rồi đáp: “Đương nhiên là có thể, chỉ có điều thứ đó ở trong cung, mà như vậy thì phải hồi kinh một chuyến mới được”.
Thanh Thu vội nhận lời: “Vậy thì hồi kinh thôi!”.
Nàng không hiểu tại sao Vệ Minh lại không hề tỏ ra lo lắng như thế, giờ thu dọn hành lý, ngày mai lên đường cho kịp.
Thấy một người vẫn coi việc hồi kinh là điều cấm kỵ như Thanh Thu lại chủ động lên tiếng, trái tim Vệ Minh thoáng rung động, liền lộ ra bộ dạng bất lực: “Sức khỏe nàng vẫn chưa ổn, lên đường bây giờ e là không thể, ta không yên tâm để nàng ở lại đây, dù sao thì chất độc này tạm thời đã được áp chế, đợi thêm rồi hãy nói”.
Nói rồi Vệ Minh dựa cả cơ thể nặng nề vào Thanh Thu, ho khẽ vài tiếng.
Thanh Thu lo lắng đến nỗi hai mắt đỏ ngầu, “Lúc này rồi phải coi tính mạng của thế tử là trên hết”.
Thời gian gần đây vì không muốn quay về Việt Đô, nàng bèn phóng đại sự “ốm nghén” của mình lên, sau sự việc tối nay, mọi chứng ốm nghén bỗng dưng biến mất không chút dấu vết. Thanh Thu tự trách mình nếu đồng ý hồi kinh sớm, thì thế tử sẽ không phải chịu kiếp nạn này.
Những biểu hiện đó của nàng Vệ Minh nhận ra cả, hắn cố gắng không nhắc tới, không muốn nàng có cảm giác tội lỗi, nhưng lần trúng độc này vừa hay là cơ hội để giải tỏa mọi khúc mắc trong lòng nàng: “Ta biết nàng không muốn quay về, vì vậy… khụ khụ… không muốn làm khó nàng”.
“Đâu có, là thiếp đã làm khó chàng.”
Trước kia, hễ cứ nghĩ đến cảnh phải đối mặt với những lời đồn đại thị phi sau lưng, phải đối mặt với ánh mắt soi mói của quận vương phi, Thanh Thu cảm thấy vô cùng buồn khổ, nhưng giờ nàng mới biết, dù thế nào thì cũng dễ chịu hơn việc nàng phải mãi mãi mất thế tử.
Không ai biết trong hai người bọn họ, nàng là người trân trọng tình cảm này nhất. Sức khỏe yếu là do hoảng sợ và bất an trong lòng gây ra, Thanh Thu không muốn rời xa hắn, sợ hồi kinh rồi mọi việc sẽ chấm dứt. Ba tháng nay nàng vừa sống những ngày như trong giấc mơ, vừa không ngừng nhắc nhở bản thân rằng đây chỉ là một giấc mơ, ngay bản thân nàng cũng không tin giữa họ sẽ có một kết thúc tốt đẹp.
Nếu Vệ Minh chỉ có thời hạn bảy ngày, nàng phải làm thế nào? Vừa nghĩ đến khả năng đó, trái tim Thanh Thu đau nhói, chỉ là về Việt Đô gặp quận vương và quận vương phi thôi, chứ có phải lao vào núi đao biển lửa đâu, so với việc mãi mãi mất thế tử thì những thứ đó chẳng đáng gì.
Với tâm trạng của Thanh Thu lúc này, nàng vội vàng gọi người đến thu dọn hành lý, sáng sớm mai sẽ xuất phát nhưng bị Vệ Minh ngăn lại. Dường như hắn không vội gì, cứ như người bị trúng độc không phải là hắn, chỉ cố gắng tỏ ra ốm yếu dựa vào cơ thể mềm mại ngát hương của nàng nói lời âu yếm.
Thanh Thu nhớ lại những gì Bạch Lộ đã nói hồi tối, nàng nghi ngờ hỏi: “Thiếp có thể hỏi rốt cuộc giữa chàng và Ninh Tư Bình… giữa chàng và Thiên phủ có mối thù hận thế nào không? Tại sao đến nỗi phải lấy mạng chàng?”.
Vệ Minh thấy không thể giấu nàng nữa, bèn kể hết những việc hắn vẫn âm thầm làm nửa năm nay cho nàng nghe. Vì nàng là đang mang thai, nên những chi tiết chém giết máu me hắn đều hạn chế nhắc tới, cuối cùng nói: “Giờ có thể nói Thiên phủ không còn tồn tại, theo những tin tức mà ta có được hiện nay, Ninh Tư Bình mang theo phần lớn người trong Thiên phủ biến mất, không ai biết hắn đi đâu. Người vui mừng nhất chính là hoàng đế của Bắc Vu, kẻ từ lâu đã không muốn làm một hoàng đế bù nhìn rồi”.
Thanh Thu cũng từng nghe chuyện hoàng đế Bắc Vu chịu sự khống chế của Thiên phủ, thì ra đúng là có việc đó. Chỉ là tại sao Ninh Tư Bình không lo khôi phục Thiên phủ, mà lại chạy đến Nam Vu tìm